TRẦN THÙY LINH

 
GIẤC MƠ NON
 
Hôm ấy (2017) tại Studio của tôi, chúng tôi quay bộ phim tài liệu nghệ thuật mang tên “Chuyến đi màu đỏ” nói về con đường hội hoạ của tôi theo yêu cầu của một tổ chức nghệ thuật quốc tế đóng tại HK. Khi máy quay và đèn đã sáng choang sau lưng, tấm toan bắt sáng loé trắng, tôi vẫn không biết mình sẽ vẽ gì. Hít thở tự nhiên, rũ bỏ mọi ý niệm, mắt nhắm hờ, tôi để cho tiềm thức dẫn dắt….
 
Và...hình ảnh bức tranh đột nhiên hiện lên từ trong bóng tối, dù lúc đó trời không tối. Từ phía xa xa, một màu đỏ nhạt hiện ra từ từ, trong một chuyển động chậm, dần gia tăng sắc độ và vận tốc. Một vòng xoáy (spirale) với sắc màu đỏ rực của máu hiện ra, quay không ngừng trong không trung, như muốn hút vạn vật vào đó, rồi nhanh chóng biến mất. Cả quá trình này chỉ diễn ra trong vòng vài giây.
 
Gần như ngay lập tức, tôi vồ lấy cây bay lớn nhất, không hề quan tâm tới những gì đang diễn ra quanh mình, múa bay như điên như dại. Trong vòng 30 phút, bức tranh đã hoàn thành khoảng 60%, không một nhát thừa nào. Vài ngày sau đó, tranh được hoàn thiện và hình ảnh khi tôi đang vẽ bức tranh này cũng được đạo diễn chọn làm đoạn cao trào trong bộ phim.
 
Trong lời thuyết minh của bộ phim ấy có đoạn: “…Cho đến một hôm, trong giấc mơ non, tôi nghe thấy thanh âm rạn nứt của một tiếng lạ đang trở mình. Từ bờ môi âm tiết ấy tràn ra ảo quang kì dị. Và trong khối sáng ấy, sắc màu vô ngôn năm xưa bỗng hiển lộ rồi cất tiếng kêu rêu...”
 
Điều thú vị là, lời thuyết minh này được vị đạo diễn tài ba viết cả tháng trước khi tôi vẽ tranh này. Mà khi vẽ tôi không hề nhớ gì về lời thuyết minh hay kịch bản phim. Vậy mà những điều đạo diễn viết đã hiển lộ thật rõ ràng trước mắt. Tôi nghe rõ “tiếng lạ” ấy, thấy “ảo quang kỳ dị” ấy tràn ra từ một khối sáng đỏ - cuốn tôi theo, điều khiển những nhát bay trên toan.
 
Bức tranh sau đó được đặt tên là GIẤC MƠ NON.
 
Khi tôi viết những dòng này, thì “ Giấc mơ non” của tôi đã yên vị trên bức tường phòng làm việc của vị bác sĩ chuyên khoa tim mạch tại Mỹ 9 năm nay.
 
Sau đó vài tháng, một trong những nhà sưu tập lâu năm của tôi tại Mỹ đã ghé thăm studio của tôi. Đi cùng anh là một vị bác sĩ trong đoàn mổ tim từ thiện tại Quảng trị khi ấy. Đi theo chơi, không có ý định mua tranh. Và đứng hình trước “Giấc mơ non”!
 
Vị bác sĩ nói, bức tranh này hút anh vào một cách lạ lùng. Anh thấy ngay hình ảnh quen thuộc của trái tim, chính xác hơn là động mạch chủ đang cuồn cuộn đổ máu về tim. Bức tranh chính là hình ảnh trái tim đựơc nhìn thấy qua phương pháp Doppler (siêu âm). Đặc biệt nhất, là phần giữa, nơi có khoảng trống màu sậm nhất, nổi lên những hình khối dị biệt, tách ra khỏi vòng xoáy - đó chính là hình ảnh của một trái tim bị nghẽn mạch 1/3!
 
Tôi nổi da gà khi nghe điều đó. Với một người vẽ, có kiến thức về y học khá khiêm tốn như tôi, tất cả đều đến từ tiềm thức. Và điều “ kinh dị” hơn nữa là: anh nói điều đó khi hoàn toàn không biết tôi vẽ bức tranh ấy trong hoàn cảnh nào và tên của bức tranh là gì.
 
Bức tranh đã sống đời tự thân của nó ngay từ nhát màu đầu tiên trên nền toan trắng. Tôi được chọn để vẽ và tranh chọn vị bác sĩ cứu người để trao duyên sở hữu.
 
Giấc mơ non của tôi là một trái tim đã từng bị nghẽn mạch.
Và bây giờ, nó đã ở đúng nơi nó cần tới.

 
 

  Trở lại chuyên mục của : Trần Thùy Linh