CHU VƯƠNG MIỆN


Tình Miềng

Em ghuôi muối mặn gừng cay
Mà sao tình chỉ giả cầy quán xiêu
Chuyện xưa dở Quảng dở Tiều
Nửa quê nửa chợ nửa chiều nửa đêm
Ù ơ chân cứng đá mềm
Dã tràng xe cát đủ miền sóng xa
Cổ cầm vài khúc phồn hoa
Độc huyền đứt rụột còn ta không nàng
Quanh năm diễn mãi một tuồng
Quanh đời toàn nhũng vô thường hư vô
Bài tây rồi chuyển thò lò
Quanh năm suốt tháng nằm co gác nghèo
Giấc mơ chó lộn qua mèo
Thơ văn không gió phô chiều tà dương
Làm thân con ghệ đứng đường
Làm trai tầm gửi tứ phương mà rầu
Thế thôi nước chẩy qua cầu
Thế thôi sóng chỉ một màu y nhau
Đi phương nào? Dạt nơi đâu ?
Thì thôi còn cả vườn trầu bỏ đi
Mươi năm hết thủa hết thì
Trăm năm thì cũng xanh rì cỏ may
Chuyện đời gió thổi mây bay
Chuyện ta toàn những cỏ cây vật vờ
Vào đời toàn mộng với mơ
Ra đời toàn những hững hờ dửng dưng
Bao năm toàn ngập với ngừng
Bao năm toàn những dây thừng cột chân
Hết phong rồi lại tới trần
Hết lê tới lết chả mong chả chờ
Mớ đời văn trộn vào thơ
Trăm thương ngàn nhớ tình hờ vắt vai
Thức đêm chả thấy đêm dài
thức ngày mới rõ tình ngừơi trắng đen

Cùng Đời

Nhìn xem nước chảy qua cầu
Kiếp người chừ đã nhuốm mầu đại dương
Cỏ hoa rợp bóng ven đường
Cũng xong một kiếp đoạn trường phồn hoa
Nơi kia cỏ áy ác tà
Nơi này sóng vỗ la đà chút chơi
Loanh quanh người chán quên ngừơi
Thì thôi chuyện quế chuyện hồi mà chi?
Duyên ta toàn bấc không chì
Nhìn lên ngọn đỉnh Ba Vì còn say
Say sao? quên tháng lẫn ngày
 Qua năm qua cả thơ ngây lúc nào?
Góc đời toàn những tào lao
Góc ta toàn những gốc đào không mai
Nhủ lòng “ phước bất trùng lai
Hoạ vô đơn chí “ cờ ngoài bài trong
Hỡi ơi hai tiếng tơ trùng
Nghe sao ê ẩm tơ tầm tầm tơ
Mớ đời chuyện cũ mần thơ
Thế gian hờ hững hũng hờ thế sao?
Tối nhìn con nhện bờ ao
Giăng tơ giăng cả chiêm bao mà buồn
Sòng bài toàn ráng chiều hôm
Sòng đời toàn dạng cô hồn nhởn nhơ
Ngày đêm lớp lớp sóng lùa
Bến sông bãi biển đọt dừa ngả nghiêng
Lênh đênh giữa biển cánh buồm
Nhởn nhơ trên sóng mà điên cái đầu
Tự nhủ thầm biết về đâu?
Quay đầu là ngạn cồn lau trắng nhòa
Lao xao còi hú đầu ga
Ôi tòan bào ảnh đường xa cát vàng
Tình tang lỗi nhịp phách đàn
Thì ra  một giấc kê vàng còn đây?


 
  Trở lại chuyên mục của : Chu Vương Miện