KHA TIỆM LY

Vong Quốc Hành 
(Cảm đề bản nhạc HẬN ĐỒ BÀN )
 
Tháp cổ ngàn năm đứng gục đầu,
Lá rừng nhỏ lệ ngậm ngùi đau.
Oán than nhạc suối sầu vong quốc
Sông núi tang thương phủ một màu!
 
Mòn mỏi bước chân tìm quá khứ,
Hoàng thành đâu, cung điện nơi đâu?
Đâu chiến mã, đâu thớt voi xung trận,
Đâu giáo gươm loang loáng áp tinh cầu?
Đâu tiếng quân reo, lá rừng ào ào rụng,
Đâu trường giang voi uống nước đục ngầu?
Đâu minh chúa làm rụng rời quân Đại Việt, 
Đâu hùng binh, đâu dũng tướng anh hào?
 
Tại vì đâu? Tại vì đâu?
Có phải Chế Củ đớn hèn đã dâng Địa Lý, Ma Linh, Bố Chính,
Có phải Chế Mân mê mảnh yếm hồng  mà đành nạp hết hai châu?
Hay tại các hôn quân hoang dâm vô độ,
Với những trận cười bên rượu ngon, gái đẹp suốt đêm thâu?
Để Đồ Bàn tan tành dưới vó câu Đại Việt,
Cho máu anh linh pha sông suối đỏ ngầu?
Để bốn vạn chiến binh thi hài không thủ cấp,
Cho mười vạn dân lành xương chất non cao?
 
Chiêm vương hỡi! Người ở đâu? Người ở đâu?
Bao cung phi, bao trận cười nghiêng ngã, 
Còn có chăng ở dưới nấm mộ sầu?
Chế Bồng Nga, vị anh hùng dân tộc,
Nơi suối vàng người có ngậm hờn đau?
Bao dũng tướng, bao hùng binh oanh liệt,
Ngày ban sư máu giặc nhuộm nhung bào!
Thương Mỵ Ê vương phi tròn khí tiết,
Thà chết vinh nên mượn đáy sông sâu!
 
Dân Chiêm hỡi! Người về đâu? Người về đâu?
Thành quách huy hoàng thành bãi vắng,
Núi rừng hùng vĩ hóa hoang vu!
Lê bước mỏi mòn không định hướng,
Cỏ cây sau trước vẫn dàu dàu!
Chỉ một chốc mang thân người mất nước,
Mà ngàn thu tổ quốc, giống nòi đau!
 

  Trở lại chuyên mục của : Kha Tiệm Ly