LÊ KIM THƯỢNG    
 

Bạch   Vân  
 
1. 
 
“Trăm năm, nước chảy đá mòn
Dẫu xa muôn dặm... dạ còn nhớ quê”...

Lời ru qua mấy sơn khê
Gọi người viễn xứ trông về Cố Hương
Đêm nay có Kẻ ly hương
Mơ về làng cũ... cuối đường nhân gian...
Bốn mùa Thu Cúc, Xuân Lan
Bằng Lăng Hè đến... hoa Soan Đông về
Bốn mùa hương sắc si mê
Màu hoa luyến nhớ, màu quê say lòng
Vườn xưa... hoa Giấy đỏ hồng
Chen màu tươi thắm cùng bông Lồng Đèn
Đỏ tươi bên giậu Loa Kèn
Hương quê quyện với hương Sen giữa mùa...
Chiều quê rơi giọt chuông chùa
Heo May thổi nhẹ gọi mùa Thu qua
Em còn gánh lúa đường xa
Đồng chiều mây trắng, ngân nga sáo diều
Ngày qua tàn bóng nắng chiều
Trăng - Em mười sáu, dáng kiều ngây thơ
Thềm rêu đọng ánh trăng mơ
Gió lay cành Trúc mờ mờ, xa xa
Tri âm đối ẩm trăng tà
Hàng Cau ngả bóng la đà nhẹ êm
Tiếng gà giục gáy cuối đêm
Sao Hôm đứng đợi bên thềm thủy chung...
 
2.
 
Hoàng hôn ký ức mịt mùng
Có người thắp đuốc nhớ nhung bốn mùa
Qua sông bỏ chuyến đò đưa
Người đi giã biệt tiễn đưa dùng dằng
Bây giờ... trăn trở trở trăn
Người còn gánh nặng, nhọc nhằn xứ xa
Ngày mong, tháng nhớ dần qua
Người còn lận đận, bôn ba phương nào
Bây giờ... bầu bạn trăng sao
Cố quên bóng nắng hanh hao cuối đời
Tôi - Quê, cách biệt đôi nơi
Nhớ ai, ai nhớ một thời trẻ trai
Lá vàng hay lá Thu phai
Tiếng rơi ray rứt hiên ngoài buồn tênh
Nhìn trời, mây trắng bồng bềnh
“Bạch vân thiên tải...” chông chênh phận mình
Nửa khuya rơi một cánh Quỳnh
Đèn chong lay lắt, bóng hình biển dâu
Hương Quỳnh bay mãi về đâu
Tắc Kè kêu động canh thâu đoạn trường
Mười năm, viễn xứ tha phương
Đêm mơ Cố Quận... nhớ thương ngập lòng...
 
 
                        Ninh Hòa, tháng 8. 2018
                         
“...” Ca dao
 
 
 
 
  Trở lại chuyên mục của : Lê Kim Thượng