LÊ THANH HÙNG


Lương Sơn Một Sớm Mai Hồng

Có phải nơi này, cách một tầm tay
Trong nắng sớm của một ngày đã cũ
Bầy chim non đã theo mùa di trú
Em cũng ra đi, trống vắng đong đầy
                       
Anh ngồi đây với nỗi nhớ xa xôi
Thầm nuối tiếc, một ngày xưa vụng dại
Cứ huyên thuyên nói tràng giang đại hải
Biết đâu “giờ vàng” lặng lẽ chìm trôi
                      
Chợt con chìa vôi ngứa giọng hót khan
Dưới tán lá sum suê, hưng hửng nắng
Anh nhớ tiếng ai dấm da dấm dẵng
Cười bảo anh, chỉ giỏi chuyện sang đàng
                      
Bóng nắng nghiêng, ngày cũ muộn màng
Anh ngồi đó, hong chút tình nho nhỏ
Trong gió chảy, đưa ngày đi xiêu xó
Len lén lạnh đầu mùa, đông đã sang
                        
Biết chúng mình đã không thuộc về nhau
Chỉ có vậy, tự nhiên không phải vậy
Nỗi xót xa đã vờ như không thấy
Có một ngày, ta giả dụ tin nhau ...
 
Mắt Thời Gian

Ta nhìn sâu vào mắt của nhau
Thấy đọng lại, một đời trai trẻ
Chút gì đó gượng rung nhè nhẹ
Giật mình nghe, mình tuổi đã nhàu
                     
Chuyện cũ bao năm rồi, ngủ yên
Bất chợt xoay trở mình tím biếc
Năm tháng như chưa hề cách biệt
Nhịp thời gian mở toạc bung biêng
                      
Chuyện xưa – xin đừng nhắc chuyện buồn
Để tươi trẻ sắc màu đằm thắm
Dẫu biết đã mắt mờ chân chậm
Gió đâu còn thổi mái tóc bồng ...
                      
Lặng im trôi, một thoáng mầu mè
Bóng nắng vỡ, lay cây nghiêng lá
Dáng thân quen, ẩn mờ dấu lạ
Tiếng gió rung đâu đó, êm nghe
                      
Vẫn dung dăng, liếc mắt quay ngang
Tròn vạnh tiếng cười trong gió lộng
Dường như một ngày xưa hắt bóng
Đổ bên đường, một chấm thời gian ...
 
Bên Bến Đò Xưa

Chậm chiều xa, loay hoay chuyện áo cơm
Nghe văng vẳng tiếng đò xa bến nước
Bao khát vọng, loanh hoanh đời trầy xước
Cây ổi cuối vườn lẩn khuất hương thơm
                          
Luẩn quẩn bên đường cũng một mùi hương
Mỏi mắt đi tìm, một thời trai trẻ
Trong suốt tháng năm, ưu tư giằng xé
Trắc trở ầm thầm, định kiến lệch phương
                          
Cũng bến đò này của một ngày xưa
Câu vọng cổ không còn ai hát nữa
Trong cuộc nhậu đã trôi bờ nhừa nhựa
Ly rượu xây chừng, lần lựa đẩy đưa
                          
Tiếng hát liêu xiêu, rượu cạn hết rồi
Câu chuyện cũ, ba bốn người giành kể
Bao giá trị, tháng năm thành ước lệ
Không biết ai còn cất giữ giùm tôi
                          
Một vệt hương xưa trong nắng cũ càng
Vô tư gió cuốn theo chiều mở đóng
Thao lao chuyện, chợt lặng im ngưng đọng
Khắc khoải trôi chiều, một chấm thời gian ...
 
Đi Ngang Phố Ngày Xưa

Chiều đi, chậm nắng loang đầy
Đường xa trống vắng, dấu ngày lần theo
Loay hoay góc phố ngoằn ngoèo
Đánh rơi tình, lỡ cong queo góc nhìn
 
Mưa Đêm Thu

Mây giăng, trời thu nín gió
Hạt mưa rơi, tan trong cỏ ngọt mềm
Em bất chợt, thật dịu êm
Quay ngang mái tóc, nhuộm đêm hẹn hò
         
  Trở lại chuyên mục của : Lê Thanh Hùng