
Từ Miền Xuân Khổ Đế
mây rất cũ mà màu chiều rất mới
ta bước đi lững thững giữa thời gian
xuân hạ thu đông, sử lịch xéo hàng
khói sương mênh mông
dật dờ nửa hư, nửa thực
nhặt chút hương, lơ thơ màu hoen đục
phảng phất nỗi niềm, xác lá rụng vườn không...
một chút lắt liu
một chút phiêu bồng
cánh én tuổi thơ, hoang đường,
đôi mắt xanh mộng mị
thơ bước ra từ thảo nguyên huyền bí
lất vất tình, con chữ, vỏ âm thanh
ký hiệu giung giăng, bóng khói siêu hình
che kín trăng xuân
che kín ngàn hoa
che kín niềm vui, yên bình thảo dã
con sông không chảy
con sông trơ vơ nhiều bờ,
hàn huyên kể lể
nói về tình yêu cô đơn,
neo gãy,
dựng buồm đi
nói với triết học ngàn năm
chẳng hiểu nghĩa trí tri
cùng cách vật,
cách súc sanh,
cách người-ta-địa-ngục!
một nhát cắt, nghe trần gian đau nhức
sự thật hai bên, con mắt mở trừng
ngồi thở với đêm dài,
vết độc ăn loang
đông lạnh giá, mùa xuân đâu
mùa xuân ở đâu mà nghe bọ trùng ăn rỗi!
chẳng chờ đợi
chẳng mong cầu, mà vẫn nghe bơ ngơ, bối rối
thịt da này và cây lá cõi nhân sinh
có mặt giữa hư vô,
khổ đế hiện nguyên hình
xuân tuổi trẻ,
trù mật trái cây
bước vào bình nguyên bản năng Hy Lạp
muốn vẽ một bức tranh,
ngại chân không lấm mực
bèn thôi, máu cục máu hòn!
thế là ý tưởng liu điu,
rời rã, nhọc nhằn
xuân mỏi mệt vẫn qua chữ, qua trang
qua hư huyền cổ độ
gã lãng tử phong trần, vẫn lạc loài đâu đó
phiêu phất sông hồ,
cười khóc vô duyên
thế lực ma vương quậy phá đảo điên
vẫn hóa trang văn minh, bác ái
cà-rốt bột mì
tờ kinh lá cải
bi bô nhân luân, hoa trái tình thương
chân lý tứa ra, tiêm nọc độc miên trường
từ Trung đông cổ xưa,
đến thời nay, năm châu, bốn biển
quỷ dữ và thánh thần cùng chung vương miện
lưỡi gươm xanh
lưỡi gươm đỏ
lập lòa, lấp lóa vũ cuồng chơi
hội ảo hóa tân trang
nghi ngút chín phương trời
thổi ra điệu hát, khúc ngâm
vọng suốt a-tăng-kỳ ca từ hư dối
xuân cúi mặt thập thò
thập thò từ giao thừa u tối
ngại lửa trần gian,
ngại bụi, ngại con người
phù phiếm phồn hoa
phù phiếm danh xưng,
vô cảm ngôn lời
đã hóa đá từ căn nguyên lý trí
vật vã,
trở trăn từ điêu tàn học lý
che hạt chẻ vi,
chẻ vụn tế bào tim
đức Phật có trở lại hôm nay
cũng phải tịnh định núi non thiêng
phải hóa huyễn tượng đài
hóa huyễn hình thức, lễ nghi
cùng ba tòa thánh điển
chữ lá bối
phết ngọc trai
xác phơi lêu đêu sò hến
gõ enter tu học dễ dàng thôi
võ rỗng điểm thêu hoa mỹ
đẹp rợn người
chưng bảng hiệu quảng cáo đắt tiền
tiếp thị thị trường đông vui
như ngày xuân bướm ong du hí
thuyền cứu độ ngược xuôi
rộn ràng dâu bể
rều rác lều bều
bèo đốm nở hoa
ai cũng vì đời ngược nước cỡi phong ba
chợ tía, chợ vàng kiếm ăn đông vui, rộn rã!
ta đứng khóc bên này sông
nghe giọt lệ cường toan rực lửa
thương lòng mình
bèn phát nguyện đại bi
đói câu thơ,
đói chữ,
đói vô vi
thiếu không khí,
thiếu màu xanh,
thiếu niềm xuân
cùng cọng mầm ý tưởng
thèm sáng tạo,
thèm cô đơn,
thèm không gian u tịch
tính bầy đàn đã mọc rễ tiền căn
hạo khí ở đâu cho tùng trúc vươn cao
đón thanh khí
trăng xuân xưa tao ngộ!
xuân của đất của trời
của tâm linh
chưa cũ
nẩy từng chồi măng,
chồi lá, nõn nà hương
ta thèm máu đỏ về tim
thèm dị giản
thèm bình thường
nhưng hoảng hốt vì câu chữ rơi
cứ mải rơi giữa hư vô
không vọng tiếng!
xuân rất cũ
nên tình xuân nhiều u uẩn
đã trăm miền lưu lạc biết tìm đâu
có yêu nhân gian để dừng lại bên cầu
thương tóc rụng
bóng trăng soi
tần ngần, nửa sương, nửa tuyết
muốn giải mã ý niềm và dòng chảy
sát-na trôi
ai diệt, ai sinh
từ hư vô mà hóa hiện hữu hình
không và sắc
trò chơi nhố nhăng, bất cập
viết sử, viết kinh, công phu câu chữ
nhưng lật trang văn, chân diện chẳng nhìn nhau
lật trang xuân, lá chẳng muốn xanh màu
tình ở lại, vẫn nhị trùng khắc khoải
gõ con số đầy hai biên sợ hãi
ảo vẫn lên ngôi cho cái thực cáo chung
hiện tồn văn minh và tiền sử đi cùng
một nút bấm
một người điên
kỷ nguyên Jura trở lại
sự sống bọt bèo, treo cao lưỡi hái
hội nghị vuông tròn, cứu kho, cứu nguy
lấy chiếc bóng mình đội bóng mà đi
tay cầm lửa vào diệm sơm cứu lửa
đi trong vô minh, dặm lầm đất Hứa
mênh mông dòng, chảy xiết đến ngàn đông
quả đất trôi đi
sử mệnh quay mòng
gieo hạt cũ, trồng hoa trong ký ức
rồi xuân vẫn đến
vẫn niềm vui, nước mắt
tái diễn trò phù phiếm đến thiên thu
ai nhìn đời bằng tri kiến ngục tù
trăng nhốt kín trong bầu trời tự kỷ
sóng sẽ nổi và trần gian điêu linh
trong hố thẳm anh em!
nếu nhìn đời bằng đôi mắt hồn nhiên
niềm hoan lạc sẽ nở hoa, kết trái
ôi!
tình không môn bao la từ ái
chống trượng mà đi,
nắng gió, tuyết sương phơi
nếu vô ngại lầm than
vô ngại tiếng lời
tiêu dao
dạo miền lửa gai ngũ trược
vì nguyên xuân vốn chưa rời xa nửa bước
chẳng ly
chẳng trụ
chẳng tàn!
khúc trường ca này
xin phụng hiến nhân gian!