NGÃ DU TỬ

VỀ RỒI ĐI
Thềm phố cũ rong rêu loang từng phiến
Tôi quay về ngày hạ cũng hoang liêu
Không nắng quái, nhưng ngậm buồn lữ khách
Bước độc hành - Lòng chợt thấy cô liêu
Thời nghiêng ngửa nhạc tình buồn nẫu ruột
Ta bước qua bàn chân rụng hai lần
Thềm rêu cũ bâng khuâng còn đứng ngắm
Áo phong sương không che kín nỗi buồn
Về cố quận thăm lại thềm rêu cũ
Đời lãng du đành giấu bụi phong yên
Thôi đành vậy, nếp ngày xưa phai nhạt
Đếm thời gian - Để ngày ấy lụi tàn.
...
Về để thấy dưới mắt ngày thực tại
Rồi ra đi dù gian khó cũng thỏa lòng
Em không đợi một ngày ta trở lại
Còn gì đâu?: Ngần ngại với băn khoăn
Rồi vĩnh quyết bước đi không quay lại
Áo chàm phai hừng hực buổi lên đường
Đi là đến. Lòng một lòng dấn bước
Có tiếng cười rộn rã đợi muôn phương...
Ngã Du Tử