NGUYỄN AN BÌNH


Tiếng Chim Trong Thành Nội
 
Hình như có tiếng chim trong tàng lá
Ríu rít điều gì làm nắng xôn xao
Giọt nắng vàng ngập ngừng lòng tôn nữ
Ánh mắt lá râm lẩn trốn nơi nào.
 
Mái ngói âm dương nhuốm màu cổ tích
Nước hồ thơm từng cánh lá gương sen
Mắt rưng rưng trước mái vòm u tịch
Giấc mơ trôi hồn thiên cổ trước đèn.
 
Phải dấu chân em qua từng năm tháng
Soi bóng đền đài phượng các lầu son
Dẫu biết trăm năm – trò đời vinh nhục
Sao vẫn đắm mình cùng núi Ngự dòng Hương.
 
Hình như có tiếng chim trong thành nội
Nhắn nhủ điều gì – Huế của tôi ơi
Lá phượng non chợt thầm thì muốn nói
Bên mảng tường rêu lặng đến rợn người.
 
Xin làm sương mai thức chờ buổi sớm
Níu giữ nỗi buồn – nhịp thở thời gian
Khắc khoải kiếp người tiếng chim đồng vọng
Hót mãi trong lòng – hồn Huế miên man.
 
Tháng Ba Gửi Lại
 
Anh vốc từng giọt nắng
Thả trôi theo dốc đời
Chợt thấy lòng tĩnh lặng
Chờ ráng chiều sẽ rơi.
 
Tháng ba ai bỏ lại
Màu phượng đỏ trong anh
Thắp lên thành ánh lửa
Đắm đuối bờ tóc xanh.
 
 Em từ mùa hạ trước
Gieo nỗi buồn trong veo
Để lòng anh hóa đá
Thành nỗi buồn trông theo.
 
Anh vốc từng giọt mưa
Có làm em ướt áo
Gởi mối tình rất xưa
Ngủ yên – mùa mưa bão.
 
Thả trên thềm hoa cũ
Nhạc khúc – tiếng ve sầu
Ướt trong ngày sương phủ
Môi – lạnh cả đời sau.
 
Chạm góc đời hai đứa
Người – một chốn rất xa
Dõi tìm trong nắng nhạt
Một khoảng trời – tháng ba?
4/3/2019

Bài Thơ Tình Viết Muộn
 
Trong biển người. Bao la
Đường biên dài – vô hạn
Xuống cõi trần. Khai hoa
Hạt mầm nào – thức dậy?
 
Bàn tay. Hứng mưa sa
Đầy lòng khô – suối cạn
Một ngày. Thêm ngày qua
Núi. Ngàn năm hiu quạnh.      
 
Vời vợi. Mắt em khuya
Bên song – còn thắp sáng
Ký ức – chẳng đoạn lìa
Nên tình sầu. Vô tận.
 
Từng sợi tóc. Hoa lau
Chờ đến ngày – gãy ngọn
Chôn đi – tự kiếp nào
Đất mỡ màu. Phân bón.
 
Tôi. Mang kiếp dã tràng
Miệt mài - se lầu cát
Em. Ngọn sóng ngút ngàn
Cuốn tình tôi – chất ngất.
 
Ăn mòn. Từng tuổi tên
Tôi chẳng còn – tôi nữa
Chờ đêm dài – sầu lên
Cháy bùng lên. Ngọn lửa.
 
Từ đâu – đến nơi nầy
Em. Muôn trùng duyên khởi
Mộng vỡ - đầy trên tay
Tình thành mây. Thành khói.
 
Chờ người. Chờ trong sương
Bài thơ tình. Viết muộn
Nửa thế kỷ. Thật buồn
Khúc tình ca – lỡ vận.
10/4/2019

Mùa Trăng Ấu Thơ
 
Ngủ yên nhé. Vầng trăng – tôi - ấu thơ
Ngủ đi niềm vui – bé nhỏ. Đợi chờ
Đêm rất xanh. Xanh suốt mùa mê sảng
Có tiếng vạc sành. Kể chuyện vu vơ.
 
Tôi ngồi. Thời gian – đợi con nước lên
Đom đóm tìm nhau. Thắp sáng dòng đen
Sông chảy miên man. Không lời từ biệt
Dẫu muộn phiền. Quí từng phút bình yên?
 
Tan vào đêm. Màn sương đục. Tinh khôi
Tôi ruổi rong. Nghe cánh lá. Thở dài
Tiếng côn trùng – hờn mùa trăng vàng lạnh
Kiếp thú hoang – mong trở lại kiếp người?
 
Chim thiên đường. Em. Từ bỏ dung nhan
Tuổi hồn nhiên – tình nhỏ. Thật dịu dàng
Hồn cao nguyên. Đón sông dài biển rộng
Sóng dạt dào. Sóng cuốn tình lang thang.
 
Con đường về. Trăng. Nghiêng bóng rất sâu  
Hồn mộng du – Hồn chờ phép nhiệm mầu
Thứ dung tôi. Làn môi tìm hơi ấm
Mơ giấc mơ dài – mơ cả một đời sau.
 
Đêm nay. Em về–  ngắm mưa sao băng
Vết thương da thịt. Rất đỗi muộn màng
Tinh cầu vỡ -  lạc loài trong vô hạn
Đâu chốn đào nguyên - dấu vết thiên đường?
10/4/2019

  Trở lại chuyên mục của : Nguyễn An Bình