VÕ THẠNH VĂN
BÀI CA BÌNH BẮC #15
[Trần Nhật Duật phá quân Toa Đô,
trận Hàm Tử Quan, năm 1287]


“Có những hận lớn trong đời
Không dùng gươm không rửa được”
Hùng Sử Thi: VÕ THẠNH VĂN
Lại giặc Bắc
Nguyên quân muối mặt sang lần nữa
Cũng do Thoát Hoan thủ lãnh đám lâu la
Đem 10 vạn quân uy hiếp nước Nam ta
Để rước nhục
Bay hồn. Gan vữa
Giặc gây thù geo hận
Tội tầy núi tợ non
Giấc mơ bá chủ chưa tròn
Cường gian (vỡ mật tan hồn) bại vong
Quân Nam
Ngày quốc phá -- Buổi gia vong
Giặc giã như ong -- Loạn thần nhiễu sự
Sôi oán hờn -- Dậy bão táp
Đêm ngủ sương -- Ngày đạp lửa
Tướng luyện tài -- Quân nung chí
Vận nước điêu linh
Lòng người phấn kiệt
Từng giọt mầu quang linh
Là tâm hồn nghĩa liệt
Lửa hờn hun chí cả
Xích xiềng nung tâm can
Lưỡi kiếm đường gươm Cha Anh
Uy danh. Dũng khí bừng bừng. Hào kiệt
Tung hoành sức ngạc
Vẫy vùng tài nghê
Vó ngựa xông pha
Đường roi vùng vẫy
Báu đao lòe chớp
Hào sảng đất chùng
Máu Hồng Lạc -- Máu anh hùng
Thấm sâu sông núi quật cường nước Nam
Vua Thái Tông, năm 1257
Bắt nhốt 2 thuyết khách
Quân giặc đưa qua dụ hàng
[Bọn nầy đi lại nghênh ngang
Ăn nói hống hách, xấc xược, hỗn láo]
Rồi sai Trần Quốc Tuấn làm chủ tướng
Đem quân lên mặt Bắc nghinh địch
Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Chỉ kiếm xuống sông Hóa Giang thề phá giặc
Thái Úy Trần Nhật Hiệu
Hươi kiếm trên sông 2 chữ “Nhập Tống”
Trần Thủ Độ tâu Vua lời ruột gan khẳng khái
”Đầu thần chưa rụng, xin Bệ Hạ chớ lo”
Thế là Vua, Quan, Dân, Tướng, Sĩ, tốt
Quyết một lòng phá giặc Bắc xâm lăng
Cuộc chiến tự vệ sinh tồn
Trận Hàm Tử Quan
Trần Nhật Duật chém hụt Toa Đô
[Tướng giặc tá hỏa tam tinh, gan lưng, mật vữa]
Trận Vân Đồn
Trần Khánh Dư đoạt lương Nguyên tặc
Trận Bạch Đằng Giang
Ô Mã Nhi bị quân Nam bắt sống quỳ lạy xin tha
Quân giặc
Gan óc lầy đất -- Xương cốt trắng đồng
Máu nhuộm chiến địa -- Ma khóc sa trường
Khói lửa cháy rừng -- Thịt lầy đồn ải
Tiếng la vỡ đất -- Tiếng khóc dậy trời
Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Đại phá Nguyên binh
Chí cả vươn cao -- Gió thu chớm lạnh
Thây thù gục ngã -- Nắng thu vừa tàn
Bao sông nước bấy nhiêu tình
Tưới trang sử Việt nở bừng tinh khôi
Sông. Hồ. Khe. Suối. Lũng. Đồi
Chảy tràn khí tiết -- Lụt trôi lũy hào
Từ nay một dải cơ đồ
Núi thiêng liền núi. Sông hồ liền sông
Từ rừng Tây đến biển Đông
Trống Đồng khua động sóng ngầm lửa thiêng
Bóng cờ ngần ngật bao miền
Nước Nam một dãy thành liền giáp mây
Đất Nam
Đêm trăng nghe tiếng quân hò
Dáo gươm chật đất – Đầy đò hồn ma
Voi tràn. Ngựa hí. Xe qua
Hiện hồn lớp lớp máu nhòa nước dâng
Gươm thiêng quậy vỏ rần rần
Tê rền hồn thép -- Lạnh ngần tuyết đông
Kiếm thề hươi ngọn qua sông
Múa trên đầu giặc nức lòng ba quân
Hùm khoe móng. Hổ dương nanh
Rừng thiêng. Sông gấm. Biển xanh. Sóng thần
Giặc tan
Vua Nam ban sư về đất Long Hưng
Nhân Tông dẫn bọn Tướng Nguyên bại trận
[Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ, Cơ Ngọc]
Bắt chúng quỳ trước Chiêu Lăng làm lễ Hiến Phù
Cử hành nghi thức chém tướng giặc
Tế cáo Sơn Hà, Hoàng Thiên, Tông Miếu
Thái Bình Diên Yến
Thánh Tông Thượng Hoàng khai mở đại tiệc
Làm thơ, thưởng tướng khao quân, sang sảng ngâm
“Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã
“Sơn Hà thiên cổ điện kim khu
[Xã tắc 2 phen bon ngựa đá
Non sông thiên cổ vững âu vàng]
Từ bấy giờ -- Đến bao giờ
Từ nghìn xưa đến muôn đời
Núi sông mở mặt
Cõi bờ uy nghiêm
Đất Nam cờ rợp thành liền
Giang sơn một mối. Ba miền đồng tâm
Đất Nam muôn thuở trường tồn
Giang sơn vạn kiếp vẫn còn núi sông
Phù-hư dật-sĩ
VÕ THẠNH VĂN