VÕ THẠNH VĂN

Kinh Vô Thường
Cát Bụi (101 - 120)

 
[101]
thâm khuê từ buổi dậy thì
mùa xuân mang tiếng thị phi tóc bồng
qua cơn hạ bỏng long đong
cuối thu lá rụng bên giòng man khai

[102]
nửa đời bẻ kiếm lau tay
hẹn người bên cội hoàng mai giang đầu
chờ trăng xõa bóng chân cầu
lược ngà gỡ mái tóc nhàu quyện hoa

[103]
rồi mai bụi đỏ thành xa
phấn hương còn đọng áo là lượt bay
cát mềm gió cuộn mây sa
mắt mờ sương đục - môi cay khói mù

[104]
tay dâng của lễ ân thù
dưới ngai cửu ngũ lòng tù ngục nhau
môi lầm - mắt lỡ - mày chau
ngại ngần - thiết thạch vàng thau - mống ngờ
 
[105]
tầng trời thái cổ ngẩn ngơ
những vì tinh đẩu dật dờ nhớ thương
bỗng dưng rừng trở thê lương
hạt mưa sợi nhỏ vô thường phiêu nhiên

[106]
mốt mai mai một lời nguyền
tóc tơ tơ tóc lâm tuyền kết giao
xưa sau cát lạc phương nào
đưa tay bẻ khóa động đào tìm nhau
 
[107]
mầm nhân sinh diệt nhiệm mầu
dật dờ tiền kiếp chờ đầu thai tiên
men tình nẩy hạt uyên nhiên
nghìn năm thức ngủ thẩm huyền mắt sâu

[108]
tiếng nghìn xưa gọi nghìn sau
cõi hoang đồng vọng gót nhàu liêu trai
rã canh hồn cuộc mộng dài
chợt nghe nhạn lạc kêu hoài thâu đêm
 
[109]
dáng hoa nồng ấm môi mềm
đáy sâu ngục tối trăng thèm điêu ngoa
mấy thu tịch mặc chung trà
mấy đông tê buốt mây nhòa nhạt thơ
 
[110]
khóa xưa cổng cũ khép hờ
cánh chim trốn lạnh bơ phờ bay ngang
nến khuya lệ nhỏ hàng hàng
đèn chong thao thức tụng trang sử tình
 
[111]
chiếc thân giây phút hiện sinh
hoắt nhiên bỗng đến - thình lình chợt đi
trầm thơm ngát thoảng hương quỳ
phút giây xả mộng lưu li mơ về

[112]
thiết tha như quốc gọi hè
bâng khuâng nhạc trúc hờn ve trang đài
nao nao trầm vọng tiếng hài
người vì thương nhớ tóc mai rạc nhàu
 
[113]
lao xao vó rụng chân cầu
cá no cắn bóng sao đầu mùa rơi
dầm dề trăng ướt lả lơi
sương khuya thấm lạnh mảnh đời gương trôi

[114]
môi người nở nụ mân côi
ngón tay lần chuỗi rối bời chuông rung
lời kinh trầm tỏa mông lung
uy nghi cung thánh - vô cùng ngôi ba

[115]
nụ tình sinh diệt trổ hoa
chùm mây trắng mộng trôi qua sân đời
bóng che khuất nẻo môi cười
hoa tươi cửa động còn tươi nhiệm mầu

[116]
lời thề luyện hạnh vô cầu
bước vui sóng dậy - gót sầu trăng lên
vách am cỏ dựa sơn căn
chợt nghe từng nụ thường hằng trổ hoa

[117]
dung ba gợn sóng âm ba
loãng tan hư ảo la đà thái sơ
yêu người kẽ tóc đường tơ
giang tay bắt mộng bơ phờ xưa sau

[118]
hẹn hò rung trúc chờ nhau
chén cơm phiếu mẫu gợi đau lòng vàng
nghìn điều giữ lấy thiên chân
trăm đường ân ái trễ tràng nghĩa xưa

[119]
gió ru lắc võng cành trưa
treo nhành tuyết rụng rây mưa nhiệm mầu
hoa vô ưu trắng mái đầu
dỗ người say giấc ưu sầu tịch nhiên

[120]
trái mơ rực chín rừng thiền
hái chùng lén giấu bên hiên trăng vàng
người về lòng chợt hoang mang
bụi hồng ố chợ - trăng vàng úa ga

  Trở lại chuyên mục của : Võ Thạnh Văn