VÕ THẠNH VĂN

Kinh Vô Thường:
Cát Bụi (221 - 250)

[221]
càng xa - càng nhớ - càng thương
dáng ai ngày ấy diệu thường tóc bay
gần nhau đêm ngắn mệt nhoài
tóc bung chờ gió - trăng hoài đợi mây
 
[222]
lá rừng bụi đỏ ngất ngây
(lá trôi về cội - bụi bay về đồng)
tình vương đọt lá diêu bông
biết đâu bờ bến mà mong đợi tình

[223]
bồ đề không tướng không hình
không chủ - không khách - không mình - không ta
bên song rũ rượi tóc xòa
không dư - không thiếu - không nhòa - không phai

[224]
người từ lạc bước thiên nhai
cổng trời tịnh độ chờ ai khép thề
sợ nhân: giác - sợ quả: mê
sợ em hương sắc mà tê điếng lòng

[225]
chiều đông gió tạt qua song
ướt trang thư cũ người hong bên thềm
đêm qua trăng lẻn qua rèm
kéo chăn tơ đắp chợt thèm vòng tay

[226]
mai về làm bạn với mây
ngủ trong am gió quên ngày đợi đêm
trong mơ trăng rớt quanh thềm
trang chu hóa bướm về tèm lem say

[227]
một vì tinh đẩu ngất ngây
rụng trên vai nhỏ em gầy rạc mai
sao khuya ngái ngủ thở dài
ai trăn trở mộng thiên thai bồng bềnh

[228]
cát đầu sông - bụi cuối sông
lạc nhau mấy thuở đôi dòng lênh đênh
phân ly bao ngã buồn tênh
trùng phùng (chợt nhớ chợt quên) ngày nào
 
[229]
nhớ nhau trăng nước rì rào
xa nhau từ buổi yêu đào khắc tên
lạc nhau bắc đẩu chênh vênh
lụy nhau (nguyệt lão bỏ quên) tơ hồng

[230]
ai đầu sông nhớ cuối sông
ta cuối sông mãi ngóng trông ngược dòng
người về lúa trổ đòng đòng
bắp non ngậm sữa dằn lòng ra đi

[231]
người sâu mắt thức mùa thi
kinh qua một nửa xuân thì long đong
tơ vương trăm mối bòng bong
đèn khêu duyên úa - bấc chong đêm tàn
 
[232]
ôi em quá đỗi nồng nàn
mắt môi chín tới mật hàng hàng tuôn
xin em buông xả ghen hờn
van người thôi tạm đóng tuồng tích xưa

[233]
chùm môi chín mọng đầu mùa
muộn màng trăng xế dáng bùa chú thiêng
buồn tênh gió lọt tây hiên
gối e ấp lệ triền miên chảy dài

[234]
mộng từ muôn thuở chưa phai
nửa khuya trăng lạc trên vai liễu gầy
rơi từng giọt mộng ướt tay
ai chong mắt thức ngủ ngày chép thơ

[235]
thương nhau cát bụi bơ phờ
thủy chung kết tóc xe tơ một đời
trọn đời kết tóc xe tơ
nghìn sau cõi mộng chưa mờ dấu xưa

[236]
từng chiều mưa vẫn còn mưa
tóc mai gió thốc lưa thưa cuối trời
 giọt rơi (từng giọt) buồn rơi
tịch liêu thầm tụ lạnh lời kinh sa
 
[237]
ru ta mười ngón nuột nà
em thề chuốc rượu dâng hoa một đời
cuộc tình bến mộng mê tơi
cắn môi muối mặn thốt lời kiên trinh

[238]
xa nhau vẹn kiếp phù sinh
ai nghiêng vạt nắng rây tình nhớ nhung
buộc nhau (thề thốt) thủy chung
dâng nhau (vắt nặn tận cùng) tim gan

[239]
người đi cuộc mộng chưa tàn
phấn son rực rỡ trên làn da thơm
xuân hàn - hạ trắng - thu mơn
lập đông tuyết lạnh mắt rơm rớm chờ

[240]
từng đêm thức trắng chép thơ 
chiêu hồn thái cổ dật dờ về thăm 
gặp nhau ghi vội trối trăn 
lời thề thốt gởi giang đăng viễn hoài


[241]
long đong cát bụi mệt nhoài
về xây am nhỏ bên ngòi tịch liêu
qua mùa lũ lụt gió xiêu
vào rừng cất rượu sớm chiều say kinh

[242]
bướm ong một thuở si tình
đãi nhau dâng chút ẩn tình xót thương
u tình phảng phất u hương
chân thường sương ngọt - vô thường khói cay

[243]
người buồn xõa tóc gọi mây
chao đôi vai nhỏ tay gầy nhánh tê
tóc bay mây vẫn chưa về
nón nghiêng tụ gió lời thề heo may

[244]
bên trời bất chợt mưa bay
co ro người đếm từng ngày tháng trôi
trang thư lạnh ngắt tình đời
từng dòng băng buốt dấu môi đợi người

[245]
chim bay hằn vệt cuối trời
người đi lạc dấu rã bời phấn son
mai về ngựa nản chân bon
bụi giang đầu đổ chiều mong ngóng hoài

[246]
sau cơn bão rớt sóng nhồi
cát trôi đoạn thực bên đồi phù sa
tàn mùa nghiệt ngã kinh qua
bụi giăng tuyệt thực - trăng tà hé nghiêng

[247]
tựa cửa không - đọc kinh hiền
điển ngôn nhả ngọc - lam điền hóa thơ
hàng dương chân núi bơ phờ
rủ ve về hát bên bờ tịch hoang

[248]
chiếu chăn đá sỏi muộn màng
nửa khuya chợt tỉnh giấc bàng hoàng xưa
hạt gầy bụi sũng cơn mưa
trôi về tiền kiếp chờ mùa hóa thân

[249]
bản lai cát bụi xoay vầng
 bao phen lâm lụy - mấy tầng ngửa ngang
hoa cửa động - khói ven làng
phấn hương nhân thế võ vàng tính linh

[250]
bụi từ thập giá phục sinh
về qua biển đỏ xây linh hiển đài
cát từ sa mạc phôi khai
vượt qua biển chết đầu thai kiếp người
 
 

 
  Trở lại chuyên mục của : Võ Thạnh Văn