VÕ THẠNH VĂN


KINH VÔ THƯỜNG


Cát Bụi VII


[1701]
nằm mê chợt thấy chiêm bao
đầu thai - mấy kiếp dị bào - đẻ non
tầm xuân mơn mởn nụ tròn
cuối thu rụng nhựa hạt dòn thư kinh

[1702]
người xinh chiếc bóng càng xinh
cổ cao - tóc mượt - môi trinh - má hiền
là em - là nghiệp - là duyên
vì em tạo khởi từ tiền kiếp xưa

[1703]
bao lần đón - bấy lần đưa
bao chiều nắng nhạt - bấy mùa phùn rơi
hẹn nhau chia nửa nụ cười
gặp nhau bến cũ rêu tươi bãi cồn

[1704]
chờ mai non nước hoa phồn
ta về (đuổi thỏ săn chồn) ung dung
dựng am mời gió về chung
sớm cùng thăm bẫy - chiều cùng đón trăng

[1705]
nguyền vĩnh thệ - ước vĩnh hằng
ngón lan nụ búp - gót sen nụ bừng
một nghìn năm nữa chưa từng
lời thề thiết thạch đóa bừng nhụy thơm

[1706]
thư si (đoạn thực) gầy nhom
ta còn mê mải mấy hòm kinh xưa
nhờ rừng nhắn gió trầm đưa
rước em về lại thêu thùa bên khung

[1707]
nằm dài góc núi long trung
ngâm thơ lương phú - ngắm tùng bồng doanh
chờ nhau tàn cuộc tam phân
đợi nhau héo gốc tử đằng sườn non

[1708]
từ chân núi vọng tiếng om
lời kinh huyền nhiệm bào mòn tâm hư
bao thi hứng - bấy thi từ
bao trang điển kết - bấy thư nghiệp rời
 
[1709]
mười năm thao thức ngủ vùi
chép thơ - tâm vẫn bùi ngùi - chuyện xưa
mười năm tình đã thức chưa
đọc thư lòng ngỡ như vừa chiêm bao

[1710]
bao cay đắng - bấy ngọt ngào
bao quỳnh mông mị - bấy đào tương tư
bởi em chín mọng tâm từ
ta xa kinh sách thi thư thánh hiền

 [1711]
hương hồng bạch ướp tóc tiên
tóc ưu quyện lẳng - hương phiền ngất ngây
trăng non tiếc thuở trăng đầy
tóc phai nồng đượm những ngày sầu chan
[1712]
mẫu đơn khoe sắc muộn màng
cánh hồng rắc phấn - xuân tàn rây hương
cuối mùa héo nhụy còn thơm
hạ tàn xóm liễu còn đơm hoa đầy

[1713]
trông mây tưởng tóc ai bay
trông sao tưởng ngọc em cài làm duyên
trông trời nhớ dáng biên thiên
trông trăng phóng dật - nhớ miền sơn thôn
 
[1714]
tuyết pha ráng thẫm đầu non
môi pha màu gấc dấu son thuở nào
nửa đời hương phấn lao đao
hài nhung dạo bước sân đào ngại khua

[1715]
kể từ đời trút cơn mưa
bến chiều úa tóc - đò trưa vắng người
cánh hoa dầu dãi sóng ngời
bướm ong từng trải mấy thời về ngang

[1716]
môi thơm từ thuở uông mang
tình mùa lúa trổ hương thoang thoảng nồng
má thơm từ độ chín hồng
tình mùa lúa chín sắc lồng lộng phơi

[1717]
trăng bình nguyên lén về soi
dáng nghiêng vành vạnh bên ngòi nước trong
tháng ngày (ấp ủ) chờ mong
song gầy bung tóc ướm lòng xanh xao

[1718]
phụng hoàng tung cánh vút cao
chia đôi trời thẳm phận nào riêng em
nửa ta (mây khói) triền miên
nửa em (mống hạ mưa giêng) đặc dày
 
[1719]
lời thề gởi áng mây bay
kiếm rơi (vạch mạn thuyền nầy) năm xưa
ta về khắc bóng mây thưa
 sóng ghi đoan thệ - nước đưa dòng nguyền

[1720]
kết tử ngữ - dệt thơ điên
em ban mật lệnh trao truyền bản kinh
bỗng dưng địa chấn thình lình
 ly nghiêng - rượu đổ - trăng chinh - khói đùn
 
[1721]
non thiêng sương cuộn đỉnh chùng
tóc em bay rợp lãnh cung nắng tàn
thâm khuê đèn hắt hiu vàng
tóc buồn nhớ gió - hương tàn luyến mây
 
[1722]
yêu em cuối mắt đầu mày
chếch mai buồn tụ - xế ngày sầu gieo
em về thác lũ rơi theo
sơn căn mây rụng - triền đèo sương rơi

[1723]
rồi mai để tóc xuống đồi
đã rồi thoái thế nổi trôi lánh đời
cũng đành ngã mặn buông xuôi
nghìn non sương ủ - vạn đồi gió hong

[1724]
nắng dọi thềm - trăng nghiêng song
em chờ người đến chiều chong lưới sầu
ru nhau từng giọt nhiệm mầu
nén lòng ẩn giấu niềm đau nỗi hờn

[1725]
sáng ra táp nắng nhão lòng
mở trang kinh cũ đọc ròng rã riêng
mấy con bướm trắng đồi thiêng
về quanh lờ lượn chao nghiêng cánh mầu

[1726]
sâm thương vời vợi mong nhau
vén màn mây mỏng xoa đau nỗi chờ
nghìn trùng dằng dặc huyễn mơ
nhớ nhau ẩm lệ mịt mờ sương giăng

[1727]
gần nhau chưa ấm chiếu chăn
phòng thao thức nến - lầu trăn trở quỳnh
vườn nho đan tử trĩu xinh
sang năm ướp nậm rượu tình uống chung

[1478]
mây từ (thạch động) tiên cung
vấp chân núi muộn - chìm thung lũng phiền
mây bay vẫn nhớ lời nguyền
mai về làm nước tinh nguyên suối thần
 
[1729]
sóng gào (biển gọi) hương lân
hàng hàng lệ vỡ - ngần ngần sương phơi
thôi em - tàn cuộc - rã bời
để dành nước mắt khóc đời bể dâu

[1730]
thiết tha trăng dõi hoa sầu
ngàn sau nở nụ tình đầu nguyên khôi
em còn giận gió cắn môi
hờn vương tài tuấn bên đồi nắng nung

[1731]
yêu em ngóng mỏi hạnh phùng
xa em đường lạnh mông lung tháng dài
lạc em mây nước hồng phai
mất em (nguồn cội trôi dài) giạt trôi
 
[1732]
yêu nhau từ lúa đỏ đuôi
quay lưng lúa chín em xuôi riêng dòng
yêu nhau dầm rớt be xuồng
đi về ngán nỗi giồng truông riêng mình

[1733]
nửa đêm cát bụi rùng mình
tưởng trong thống hận có tình trối trăn
ngỡ trong mê loạn đớn hèn
có người vừa bước qua lằn tử sinh

[1734]
đêm nghe đất sốt cựa mình
nguyệt khuya trăn trở thình lình chia đôi
triều lên - địa chấn - sóng nhồi
tiếng kêu thất lạc suốt hồi hoang mang

[1735]
bầu em minh chủ đạo tràng
thỉnh em lên kệ đăng đàn thuyết kinh
 rơi lan - rụng cúc - héo quỳnh
chư tăng bỏ động đăng trình du phương

[1736]
trăng thành đô có nhớ thương
lạnh vàng nửa đóa hàn sương đất người
lạc nhau hoài ước đôi nơi
vói tay níu mộng nguyệt ngời ghé thăm
 
[1737]
trùng trùng duyên khởi vườn tâm
ngủ mê (rũ mộng tơ tằm) nghiệp thân
mây về rọi bóng bâng khuâng
sương trầm luân bủa - mưa vần vũ giăng

[1738]
ta con mọt sách sún răng
trăm năm lâm lụy đã quằn thân danh
bóng trăng (thu vãn) nghiêng mành
trang kinh ố cổ vàng hanh sương làn

[1739]
tham sân ái dục chảy quàng
chảy xuyên tâm thức - chảy ngang tình trần
chảy quanh ngập đỉnh phù vân
chảy đầy vực thẳm - chảy tràn biển khơi

[1740]
rêu phong đợi sấm nứt chồi
ta khô chờ kiếp luân hồi hóa thân
yêu em nguyện chỉ một lần
trái tim đá nẻ bâng khuâng mạch ngầm

[1741]
từ em phiến hoặc nhân tâm
guốc cao - váy ngắn - kiếng râm - tóc màu
trăng tàn mê động thiên thâu
một rừng ngực kép - đôi câu tình rời
 
[1742]
nghe từ thuở rụng hoa môi
guốc ai vọng tiếng bồi hồi chuông rơi
nghe phong dao hát bên đồi
tưởng chiều đá ngáp cuối trời sương phai

[1743]
suốt đêm cát bụi thở dài
chập chờn về đậu trên đài hoa xưa
bánh xe huyền diệu phật thừa
bụi tro nhẹ bám lưa thưa rụng dần

[1744]
trong cơn lâm biệt gió vầng
mưa sa - tuyết đổ - bể gầm - sóng reo
ra đi ngày ấy trăng treo
ngày về biền biền biệt ai gieo neo chờ

[1745]
trần gian địa ngục ươm mơ
én chao động khói - nhạn mờ non sương
nẻo nào địa ngục thiên đường
lối nào về cõi chân thường đầy trăng

[1746]
gió cười lệch cửa tiền căn
đêm mành sương gội - khuya trăng mưa dầm
nỗi người lệ chảy đầm đầm
niềm ta mấy độ thơ thầm giọt loan

[1747]
rã rời cuộc mộng huyễn hoang
về xây lều cỏ bên cồn phù sa
trồng tranh - kết lá - lợp nhà
đón em về ngắm trăng tà xiên khoai

[1748]
nhiếp tâm vô lượng gọi mời
hợp tung cây cỏ một trời nắng mai
từ ta khế nhập tứ ngoài
trang chu hồ điệp vẫn hoài ghé thăm

[1749]
tiết đông chí - mùa giá căm
chợt nghe động tiếng thủy cầm ăn đêm
hương loài thủy thảo ngọt mềm
pha cồn băng lạnh - lay rèm sương tơ

[1750]
nửa khuya vuốt mặt trăng mờ
bỗng dưng thơ rớt lụt tờ hương tiên
mồ hôi đá rịn châu biên
 chập chờn thiền vị hoát nhiên ửng màu

 
 
phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN

 



  Trở lại chuyên mục của : Võ Thạnh Văn