VÕ THẠNH VĂN


KINH VÔ THƯỜNG
CÁT BỤI III (701 - 750)



[701]
quỳ hôn dải đất linh phù
rừng khô - cỏ cháy - nguyệt du - bến dời
lạnh tê từng sợi tóc bời
lén đưa tay vuốt mặt đời xót xa

[702]
mẹ ru em diễm tình ca
em ru con khúc trầm sa vào hè
thương em mình liễu vóc ve
tình ru em ngất song the gió luồn

[703]
ru em lắc võng tình buồn
dỗ em lã cánh chuồn chuồn mưa giông
tắm em trên một dòng sông
một dòng chuyên nhất - một dòng thủy chung

[704]
ru em trong cõi vô cùng
ru em trọn kiếp bão bùng tình thâm
ru em đành phận mê lầm
ru em - sương nổi mưa dầm - sá chi

[705]
dưới chân thánh tượng mẫu nghi
ta xin ân sủng từ bi nhiệm huyền
cho em thánh đức tinh tuyền
để em giữ vẹn lời nguyền chung thân

[706]
xa nhau mấy thuở chưa gần
gần nhau một niệm cầm bằng thiên thu
xòe tay ếm thử linh phù
bùa tình khóa vực thâm u mút mờ
 
[707]
mắt nào ngần ngật cơn mơ
môi nào thắm đỏ trên tờ bích tiên
đau triền miên - xót triền miên
ngón tay độ lượng điểm nghiêng nét vàng

[708]
trang thư mực nổi hàng hàng
chữ ươm da thịt - nét tàng tóc tơ
cho nhau chín dại mười khờ
lụy nhau chín giả mười ngờ cũng thương

[709]
hẹn nhau bên góc giáo đường
người qua mắt mộng dị thường trang nghiêm
tháp chiều thập giá chao nghiêng
vương cung thánh địa trầm thiêng khói quầng

[710]
gió thơm từ núi chiên đàn
lời thơm từ cửa đạo tràng sôi kinh
mắt môi thánh hạnh băng trinh
đôi tay (sen búp diễm tình) hồng hoang

[711]
mắt môi rực nắng hanh vàng
trang thư - lớp lớp hàng hàng - sắc không
ngõ hồng - lối bướm - đường ong
nhẹ tênh cuộc mộng cánh vồng mưa rây

[712]
bướm xưa ong cũ cánh gầy
trăng xưa hoa cũ mấy ngày hợp tan
nước xưa bèo cũ ngỡ ngàng
đò xưa bến cũ võ vàng triều thiêng

[713]
ngỡ rằng gió mệt ngủ yên
ai lay gió dậy cho phiền lòng mây
từ ngày gió hợp trăng đầy
người đi lưu lại dấu giày sân hoa
 
[714]
nửa mùa pháp tịch dạo qua
mấy phiên hành khước sương pha dấu giày
mắt nhìn phù ảnh ngùi say
chạm môi hương sắc nồng cay lửa lòng

[715]
lợi danh bụi rớt trong hồn
mắt lầm tưởng nụ hoa hồng tuyết giăng
người ngầm hối lộ hương đăng
nến khuya ngọn hắt hiu trăng chưa về

[716]
vén rèm đọc bức tiên thề
ngậm ngùi lời cũ - dầm dề thư xưa
em thay áo ngủ cầu mưa
hàng hàng chữ dậy đong đưa nôi tình

[717]
chợt nghe em đọc thánh kính
đến hồi chúa hiện thình lình lời ngưng
chợt thương - chợt tủi - chợt mừng
xin ơn cứu độ trên từng lóng tay

[718]
mặt trời rớt hạt lưng mây
tấm trăng dã dượi ngủ ngày thức đêm
quỳnh khuya nhả phấn bên thềm
em choàng lụa mỏng vén rèm đếm sao

[719]
chùm môi thắm nụ yêu đào
tâm cồn lửa ngất - dạ bào lòng ngây
tiễn nhau cạn đấu rượu đầy
chờ nhau mình hẹn giờ nầy mai sau

[720]
gót ngà khuya trở về đâu
ngẩn ngơ gieo ngọc trầm châu võ vàng
hốt nhiên cát bụi bàng hoàng
sinh ly từ thuở - phũ phàng từ đây
 
[721]
thoáng mù căm - thoáng khói bay
ai hờn thiên cổ - ai say lầu vàng
chuyện trăm năm đã bẽ bàng
bèo trôi sông lạ - nước tràn bến không
 
[722]
dấu chân trĩu nặng trong hồn
cánh chim tình phụ bên cồn xa bay
chiều buông - sương đẫm - đêm chầy
em bên trời hận mưa rây bụi nhòa

[723]
hỏi rằng từ đâu ghé qua
thưa rằng từ động nam hoa khói gầy
hỏi rằng sao chọn chốn nầy
thưa rằng cầu đạo năm chầy mỏi chân
 
[724]
tình trường nhân hợp duyên tan
vô thường sinh diệt từng trang thư rời
trùng trùng nhân quả mê tơi
thỉnh em về hát bên trời hoa nghiêm
 
[725]
chợt khép ngày - bỗng mở đêm
một con dế hát ngoài thềm sương chia
vừa cạn chiều - lại vơi khuya
chợp chờn cánh hạc phút lìa thinh quang

[726]
lệ khuya nến nhễu hàng hàng
dấu ăn năn lỡ muộn màng kiếp sau
em từ nội kết ngầm đau
thoáng nghe xa xót trên đầu ngón hoang

[727]
 xa nhau dồn bước xiêng quàng
giày thêu cẩn nguyệt - khăn choàng đính châu
mai sau tình lụy phai màu
có ta xuống tóc chân cầu phù hư

[728]
chợt say - chợt khóc - chợt cười
chợt thương - chợt nhớ - chợt lười - chợt siêng
mai sau em có qua miền
quê ta hạ bỏng đông triền miên mưa
 
[729]
sá chi tình lọc ý lừa
đèo chiều thẳm dốc - đò trưa ngược dòng
yêu người trọn kiếp long đong
mời em về sưởi ấm lòng đạm thanh

[730]
cũng đành mất mũi mẹ sanh
khóc cười vỡ lở hư thanh dội trời
nhất như tệ ngại tiêu trừ
yêu em vướng nghiệp trầm ngư chưa tàn

[731]
ai rao bán mộng xuân hàn
ngẩn ngơ một thuở bướm vàng đong đưa
bướm về bẽn lẽn chiều mưa
mặc hoa lạc động duyên thừa giả tiên
 
[732]
tình thơm trái cấm lạc viên
đầu đêm trở gió dậy miền đất hoang
mai sau xa cách địa đàng
nửa khuya táo rụng mơ màng thịt da

[733]
xin người mở rộng tờ hoa
dầm mềm ngọn bút anh khoa xuất thần
vì ta nhen chút lửa hồng
cho thơ nại cớ bềnh bồng sương pha
 
[734]
một thời chuốt mộng kiêu sa
dung nghi phiêu dật - ta bà trầm vương
đôi chân vấp cuộc tình trường
ngẩn ngơ cánh rã một phương u trầm

[735]
bạch trình giáo chủ quang lâm
yêu em ta đợi vạn lần đản sanh
miệt mài trì niệm hồng danh
cát yên phận cát - duyên đành phận duyên

[736]
dãi dầu - lận đận - truân chuyên
cát thề ẩn tích - bụi nguyền mai danh
tìm về nguyên ủy chân thân
bản lai diện mục - bụi trần hỗn mang
 
[737]
giọng ai mật ngọt ca đoàn
vút cao tiếng hát nghìn vàng dặm mơ
khuya về nến nhễu đầy thơ
tiếng chuông đẫm ướt mấy tờ thư hoa

[738]
ngủ quên trong cõi ta bà
giật mình trở giấc động hoa khói dày
ta về dựng lại am mây
rước em - về tụ kiếp nầy - chung thân

[739]
người từ cổ mộ về thăm
ghé qua lối cũ trăng rằm rơi sương
 lầu chuông thiêng - tháp giáo đường
chốn xưa ngày ấy ta thường hẹn nhau

[740]
thì thôi nước chảy qua cầu
thì thôi thế sự xuôi trầu xa cau
thôi thì ruột nát lòng đau
thôi thì thôi nhé cau trầu lạc nhau
 
[741]
xót người lạnh ngắt biển dâu
phận duyên huyễn hợp - giang đầu bèo mây
rừng xa rợp bóng hoàng mai
biển gần hoa đốm chứa đầy họa đêm

[742]
mây xuôi nghìn dặm ngủ quên
cát trôi lãng đãng ngớ nghênh đường về
lối chia cát bụi mê mê
tình em ngỡ cũng câu thề bay xa

[743]
vốn ta cát bịnh trầm kha
hạt em bụi nhỏ trên tòa sen cao
thương tim dạt - hận máu dào
yêu người đến thác máu đào chưa đông

[744]
từ ta bụi mắc mưa giông
hạt em sóng cát vỗ ngầm biển dâu
yêu nhau nguyền đợi nghìn sau
chắt chiu sắm nửa trăng sầu soi chung

[745]
mai sau cát bụi trùng phùng
xin người chớ để mịt mùng khói bay
một lần hoa nhạt hương phai
nghìn năm cát bụi hận cay mắt hờn

[746]
câu thơ chép giấy hồng đơn
trao người thệ hải minh sơn tình dài
mai tình lạnh - mốt hương phai
trăm năm lỡ độ ong bay bướm vờn

[747]
đầu sông cuối bãi sóng dồn
tro than về khóc bên cồn tịch liêu
mây xuân - nắng quái - ráng chiều
pha thêm hư ảo cho nhiều sắc không

[748]
thiên thu lịm chết trong hồn
nghìn đông úng thủy tóc bồng bềnh trôi
từng đêm cát rã bụi rời
đào nguyên phù ảo - đất trời phù ba

[749]
bản lai hạt bụi không nhà
 yêu em ta mãi xót xa tình trần
nguyên lai hạt bụi luân trầm
nợ người trả muộn gian truân cuối đời

[750]
tay sờ nỗi chết trên môi
nghe hơi thở lạ khép đôi bến bờ
vực sâu tử biệt thẫn thờ
 lằn ranh sinh hoại mịt mờ sắc không
 

phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN

  Trở lại chuyên mục của : Võ Thạnh Văn