VÕ THẠNH VĂN

KINH VÔ THƯỜNG
CÁT BỤI IV (751 - 800)
[751]
hành hương về viếng cõi lòng
qua bao cổ miếu tịch hoang ven đường
lối nào dẫn đến miên trường
ngã nào là chốn vô thường đọa vong
[752]
bến nào không đục không trong
không phiền - không lụy - không mong - không cầu
sông nào không cạn không sâu
không tham - không ái - không sầu - không mê
[753]
gặp nhau mộng mị dã dề
yêu nhau từ độ trăng thề rụng khuya
gió lay trăng khuyết thềm xưa
tiếng hài tịch lặng cuối mùa biệt xa
[754]
nắng chờ lên - hát tình ca
trời xuân đổ nhựa chan hòa áo xuân
nửa vui - nửa tủi - nửa mừng
tóc thao thao chảy - mây trùng trùng bay
[755]
chờ trăng (đãi rượu) nguyệt đài
uống tràn bỉ thử - hớp đầy cuồng ngông
lầu ai vắng lạnh trăng lồng
canh ba gió dậy ngập lòng nỗi riêng
[756]
ngậm ngùi ngủ giấc đông miên
ngủ say quên cuộc như nhiên tình mầu
dửng dưng - không cưỡng - không cầu
không thêm - không bớt - không đầu - không đuôi
[757]
họa từ tình chớm thôi nôi
cát theo dấu bụi - bụi dời gót bay
chân rêu còn bám dấu giày
người đi biền biệt ngang mày núi xanh
[758]
khởi từ đạo - vạn pháp sanh
không ô - không uế - không lành - không nhơ
không thương - không nhớ - không chờ
như tro - như bụi - như ngờ - như tin
[759]
từng sát na ngắm trăng chìm
chiếu chăn xô lệch - đệm mền quắt quay
từng khuya quán niệm môi cay
vắng đêm rượu nhạt - thiếu ngày sầu tênh
[760]
trở trời hạt bụi hớ hênh
để rơi chăn mỏng phơi mềm lũng sâu
bỏ quên yếm lụa chân lầu
mai ngày tro cát qua cầu gió buông
[761]
trong ta còn vết điểm hương
trong em dấu ấn vô thường chưa phai
cát giăng - bụi vướng - sỏi cài
dặm về tịch lặng gót hài khẽ vang
[762]
tình đầu bụi chít khăn tang
khóc duyên mùa lỡ lệ vàng sắc không
ôi em má phấn môi hồng
xanh xao từng sợi rối bồng tóc mây
[763]
gác khuya nửa tỉnh nửa say
đôi chân lạng quạng - dấu giầy xiêu xiêu
mắt sâm banh cười hìu hiu
chùm môi cỏ nhác tình khêu lửa nồng
[764]
cô thôn trống điểm hoàng hôn
tiếng chuông thánh giáo vừa buông điệu trầm
nhắc người khế hợp bản tâm
niệm pho kinh sử từ tam giới mầu
[765]
gia hương đả thất ta bầu
em làm ban thủ thoại đầu khai kinh
tham cầu (đại bịnh) tử sinh
thâm trì trung bộ uyên trinh diệu huyền
[766]
tiếng chuông ước hẹn song nguyền
ca đoàn tấu khúc thánh tuyền la tinh
trầm vương vấn - nến lung linh
chúa về thị khải nguyên hình ngôi ba
[767]
tiền khê ai hát thiền ca
giọng ngâm thiền kệ suối pha thoáng ngần
chiều nghiêng sương rụng duềnh ngân
nước thiêng khe lạnh - trăng thần suối căm
[768]
cá ma kiệt ngủ trăm năm
một đời ta thức chờ tăm tích người
mai sau mây phủ rợp trời
hẹn em bến lụy trả lời thư xanh
[769]
thương người bèo bọt mong manh
yêu người sông biển chòng chành buồm xuôi
giận nhau sóng nước bùi ngùi
xa nhau ngủ lạm phát vùi đời trai
[770]
từ ta mạt lộ nằm dài
cõi trong pháp thoại - giới ngoài pháp thân
thuở ta rũ áo từ quan
rừng căng rụng trái sầu oan chín mùi
[771]
dù mai lạc bến sa mù
nhớ người tóc rối đêm thù tạc xưa
hoa tàn cánh rụng lưa thưa
tiếc người thuở tóc mới vừa chớm bay
[772]
trong tầm tay - vuột tầm tay
dáng ai từ bến giang hoài ghé thăm
tưởng chừng xa cách bao năm
mà trong gang tấc tơ tằm gió đưa
[773]
âm dương quái khí trái mùa
sáng giăng tây bắc - trưa lùa đông nam
từ vành nôi đã hoang mang
xế tràng bom nổ - chiều màn đạn rơi
[774]
lạnh từng hạt bụi chơi vơi
bóng ai mờ tỏ như thời hồng hoang
lạnh từng hạt cát thu vàng
người về lối ấy lòng man mác sầu
[775]
đắng cay từng giọt lệ đầu
cắn môi người đợi trái sầu chín cây
trái sầu chín héo trên tay
búp măng hồng ngọc quặn đau nỗi đời
[776]
trái tình chín bói chờ rơi
bể sầu ngày ấy bay hơi mịt mùng
con ong ngày ấy thất trung
khuê đăng vàng vọt - khuê cung võ vàng
[777]
hoa ngây vì bướm lỡ làng
biệt xa chưa hết ngỡ ngàng riêng ai
từ đây thôi nhé trang đài
từ mai đời mỏi nằm dài nghe mưa
[778]
người về dã dượi giấc trưa
đôi môi chín ửng nhếch vừa chiêm bao
áo xiêm (xô lệch) mời chào
suối tiên khe một - gò đào nỗng hai
[779]
khuya nghe bụi đất thở dài
giữa đêm tịch mặc dấu hài em khua
nâng niu trái cấm khai mùa
tóc trêu mùi mực - da đùa hương thơ
[780]
con ong hành trạng mơ hồ
gục đầu khóc ngất bên mồ hoa rơi
mây vương phủ kín ven đồi
mưa dầm úng thủy chân đời lũng trơ
[781]
chiều nghe giọng hát vu vơ
nửa đêm (lòng suối xác xơ) cạn nguồn
ta cầu mưa trái mùa tuôn
để con sông nhánh chảy cuồng phù sa
[782]
ghen hờn cóng lạnh sương ma
trăng khuya ngái ngủ trên da thịt mềm
dỗ hoài lệ vẫn tèm lem
chữ rơi lác đác - rượu thèm môi ngoan
[783]
gót chân lâm lụy sen vàng
cát đi bụi nhớ bàng hoàng cơn mê
tỉnh ra (cuộc mộng) ê chề
tình vay chưa trả - nguyệt thề chớm sang
[784]
dòng thơ trác lạc non ngàn
phiêu phiêu lâm lũng – mang mang thác nguồn
triều lên sóng vỗ chán chường
vỡ toang lồng ngực vô thường bốc hơi
[785]
bèo mây trôi giạt trùng khơi
[từ gieo thác loạn một đời lạc nhau]
xưa xa sỏi sạn ngầm đau
mai gần cát bụi vàng thau se lòng
[786]
mơ hồ như có như không
như mây năm sắc bềnh bồng trôi xa
ngón tay điểm bánh trăng ngà
thề non hẹn biển biết là sắc không
[787]
gởi nhau một chút ấm nồng
nỗi lòng (băng giá tuyết đông) đất người
mai về theo dấu sao rơi
lạnh se cuộc mộng trăng bời bời xanh
[788]
mưa thiên cổ - lũ thanh tân
đất nhen nhúm hận - trời sân si sầu
nước theo sông nhánh về đâu
bấp bênh buồm nhỏ - dàu dàu mộng khơi
[789]
người hành thập giới về trời
ta tu khổ hạnh không nơi đi về
cõi ta bà - giới hôn mê
tình người mây khói - hẹn thề gió sương
[790]
nắng râm xuống suối soi gương
như hư như ảo như dường chiêm bao
suối reo (bọt nước) lao xao
đá rêu rong dại thì thào bâng quơ
[791]
đất từ trổ nụ hoang sơ
người từ nở đóa hoa khờ trong nôi
tình từ tròn nụ ô môi
em từ đỏng đảnh ra đồi hái sim
[792]
búp hồn nhiên nở trong tim
(mẫu đơn vương hậu ngát tiềm thức sâu)
trao em tròn nụ hôn đầu
ướp kinh vô tự tình sầu trổ hoa
[793]
dấu môi (từ độ) nhạt nhòa
người pha sắc tím chan hòa tranh thi
bức danh họa đoạt giải nhì
em khoe mực tím lời thì thầm yêu
[794]
trong hồn nguyệt đổ xiêu xiêu
guốc ai ngày ấy yêu kiều đẫm trăng
nhớ người ta bỏ am tăng
trở về chống gậy đi băng qua làng
[795]
chừ em xiêm áo xênh xang
chừ em váy ngắn qua đàng gió bay
chừ em gan ruột phơi bày
thơ ta son phấn nồng cay chảy ròng
[796]
khung trời đâu suất mênh mông
trang thơ khai bút dòng dòng hoa giăng
phấn bay - nhụy vỡ - hương tràn
yêu người hé cửa thiên đàng lén trông
[797]
bọt bèo nở rộ hoa không
thấy trong khoảnh khắc mênh mông đất trời
trang thơ niêm luật rối bời
huyễn mê (chợt nói chợt cười) phù ba
[798]
tiễn nhau mắt lệ ướt nhòa
rừng gần nhòe nét - núi xa nhạt màu
đường đi thăm thẳm ngàn dâu
lối về hun hút mưa ngâu cuối trời
[799]
chân sương dũa - tay gió nhồi
em qua để lại dấu môi hẹn người
ta về lạc động son tươi
mưa rươi cuối ngõ - hoa cười đầu thôn
[800]
má xanh lén trổ sắc hồng
tình lãng đãng rụng - nghĩa bồng bềnh rơi
trong mơ ta thấy em cười
đôi môi chín mọng - nửa đời héo chua

KINH VÔ THƯỜNG
CÁT BỤI IV (751 - 800)
[751]
hành hương về viếng cõi lòng
qua bao cổ miếu tịch hoang ven đường
lối nào dẫn đến miên trường
ngã nào là chốn vô thường đọa vong
[752]
bến nào không đục không trong
không phiền - không lụy - không mong - không cầu
sông nào không cạn không sâu
không tham - không ái - không sầu - không mê
[753]
gặp nhau mộng mị dã dề
yêu nhau từ độ trăng thề rụng khuya
gió lay trăng khuyết thềm xưa
tiếng hài tịch lặng cuối mùa biệt xa
[754]
nắng chờ lên - hát tình ca
trời xuân đổ nhựa chan hòa áo xuân
nửa vui - nửa tủi - nửa mừng
tóc thao thao chảy - mây trùng trùng bay
[755]
chờ trăng (đãi rượu) nguyệt đài
uống tràn bỉ thử - hớp đầy cuồng ngông
lầu ai vắng lạnh trăng lồng
canh ba gió dậy ngập lòng nỗi riêng
[756]
ngậm ngùi ngủ giấc đông miên
ngủ say quên cuộc như nhiên tình mầu
dửng dưng - không cưỡng - không cầu
không thêm - không bớt - không đầu - không đuôi
[757]
họa từ tình chớm thôi nôi
cát theo dấu bụi - bụi dời gót bay
chân rêu còn bám dấu giày
người đi biền biệt ngang mày núi xanh
[758]
khởi từ đạo - vạn pháp sanh
không ô - không uế - không lành - không nhơ
không thương - không nhớ - không chờ
như tro - như bụi - như ngờ - như tin
[759]
từng sát na ngắm trăng chìm
chiếu chăn xô lệch - đệm mền quắt quay
từng khuya quán niệm môi cay
vắng đêm rượu nhạt - thiếu ngày sầu tênh
[760]
trở trời hạt bụi hớ hênh
để rơi chăn mỏng phơi mềm lũng sâu
bỏ quên yếm lụa chân lầu
mai ngày tro cát qua cầu gió buông
[761]
trong ta còn vết điểm hương
trong em dấu ấn vô thường chưa phai
cát giăng - bụi vướng - sỏi cài
dặm về tịch lặng gót hài khẽ vang
[762]
tình đầu bụi chít khăn tang
khóc duyên mùa lỡ lệ vàng sắc không
ôi em má phấn môi hồng
xanh xao từng sợi rối bồng tóc mây
[763]
gác khuya nửa tỉnh nửa say
đôi chân lạng quạng - dấu giầy xiêu xiêu
mắt sâm banh cười hìu hiu
chùm môi cỏ nhác tình khêu lửa nồng
[764]
cô thôn trống điểm hoàng hôn
tiếng chuông thánh giáo vừa buông điệu trầm
nhắc người khế hợp bản tâm
niệm pho kinh sử từ tam giới mầu
[765]
gia hương đả thất ta bầu
em làm ban thủ thoại đầu khai kinh
tham cầu (đại bịnh) tử sinh
thâm trì trung bộ uyên trinh diệu huyền
[766]
tiếng chuông ước hẹn song nguyền
ca đoàn tấu khúc thánh tuyền la tinh
trầm vương vấn - nến lung linh
chúa về thị khải nguyên hình ngôi ba
[767]
tiền khê ai hát thiền ca
giọng ngâm thiền kệ suối pha thoáng ngần
chiều nghiêng sương rụng duềnh ngân
nước thiêng khe lạnh - trăng thần suối căm
[768]
cá ma kiệt ngủ trăm năm
một đời ta thức chờ tăm tích người
mai sau mây phủ rợp trời
hẹn em bến lụy trả lời thư xanh
[769]
thương người bèo bọt mong manh
yêu người sông biển chòng chành buồm xuôi
giận nhau sóng nước bùi ngùi
xa nhau ngủ lạm phát vùi đời trai
[770]
từ ta mạt lộ nằm dài
cõi trong pháp thoại - giới ngoài pháp thân
thuở ta rũ áo từ quan
rừng căng rụng trái sầu oan chín mùi
[771]
dù mai lạc bến sa mù
nhớ người tóc rối đêm thù tạc xưa
hoa tàn cánh rụng lưa thưa
tiếc người thuở tóc mới vừa chớm bay
[772]
trong tầm tay - vuột tầm tay
dáng ai từ bến giang hoài ghé thăm
tưởng chừng xa cách bao năm
mà trong gang tấc tơ tằm gió đưa
[773]
âm dương quái khí trái mùa
sáng giăng tây bắc - trưa lùa đông nam
từ vành nôi đã hoang mang
xế tràng bom nổ - chiều màn đạn rơi
[774]
lạnh từng hạt bụi chơi vơi
bóng ai mờ tỏ như thời hồng hoang
lạnh từng hạt cát thu vàng
người về lối ấy lòng man mác sầu
[775]
đắng cay từng giọt lệ đầu
cắn môi người đợi trái sầu chín cây
trái sầu chín héo trên tay
búp măng hồng ngọc quặn đau nỗi đời
[776]
trái tình chín bói chờ rơi
bể sầu ngày ấy bay hơi mịt mùng
con ong ngày ấy thất trung
khuê đăng vàng vọt - khuê cung võ vàng
[777]
hoa ngây vì bướm lỡ làng
biệt xa chưa hết ngỡ ngàng riêng ai
từ đây thôi nhé trang đài
từ mai đời mỏi nằm dài nghe mưa
[778]
người về dã dượi giấc trưa
đôi môi chín ửng nhếch vừa chiêm bao
áo xiêm (xô lệch) mời chào
suối tiên khe một - gò đào nỗng hai
[779]
khuya nghe bụi đất thở dài
giữa đêm tịch mặc dấu hài em khua
nâng niu trái cấm khai mùa
tóc trêu mùi mực - da đùa hương thơ
[780]
con ong hành trạng mơ hồ
gục đầu khóc ngất bên mồ hoa rơi
mây vương phủ kín ven đồi
mưa dầm úng thủy chân đời lũng trơ
[781]
chiều nghe giọng hát vu vơ
nửa đêm (lòng suối xác xơ) cạn nguồn
ta cầu mưa trái mùa tuôn
để con sông nhánh chảy cuồng phù sa
[782]
ghen hờn cóng lạnh sương ma
trăng khuya ngái ngủ trên da thịt mềm
dỗ hoài lệ vẫn tèm lem
chữ rơi lác đác - rượu thèm môi ngoan
[783]
gót chân lâm lụy sen vàng
cát đi bụi nhớ bàng hoàng cơn mê
tỉnh ra (cuộc mộng) ê chề
tình vay chưa trả - nguyệt thề chớm sang
[784]
dòng thơ trác lạc non ngàn
phiêu phiêu lâm lũng – mang mang thác nguồn
triều lên sóng vỗ chán chường
vỡ toang lồng ngực vô thường bốc hơi
[785]
bèo mây trôi giạt trùng khơi
[từ gieo thác loạn một đời lạc nhau]
xưa xa sỏi sạn ngầm đau
mai gần cát bụi vàng thau se lòng
[786]
mơ hồ như có như không
như mây năm sắc bềnh bồng trôi xa
ngón tay điểm bánh trăng ngà
thề non hẹn biển biết là sắc không
[787]
gởi nhau một chút ấm nồng
nỗi lòng (băng giá tuyết đông) đất người
mai về theo dấu sao rơi
lạnh se cuộc mộng trăng bời bời xanh
[788]
mưa thiên cổ - lũ thanh tân
đất nhen nhúm hận - trời sân si sầu
nước theo sông nhánh về đâu
bấp bênh buồm nhỏ - dàu dàu mộng khơi
[789]
người hành thập giới về trời
ta tu khổ hạnh không nơi đi về
cõi ta bà - giới hôn mê
tình người mây khói - hẹn thề gió sương
[790]
nắng râm xuống suối soi gương
như hư như ảo như dường chiêm bao
suối reo (bọt nước) lao xao
đá rêu rong dại thì thào bâng quơ
[791]
đất từ trổ nụ hoang sơ
người từ nở đóa hoa khờ trong nôi
tình từ tròn nụ ô môi
em từ đỏng đảnh ra đồi hái sim
[792]
búp hồn nhiên nở trong tim
(mẫu đơn vương hậu ngát tiềm thức sâu)
trao em tròn nụ hôn đầu
ướp kinh vô tự tình sầu trổ hoa
[793]
dấu môi (từ độ) nhạt nhòa
người pha sắc tím chan hòa tranh thi
bức danh họa đoạt giải nhì
em khoe mực tím lời thì thầm yêu
[794]
trong hồn nguyệt đổ xiêu xiêu
guốc ai ngày ấy yêu kiều đẫm trăng
nhớ người ta bỏ am tăng
trở về chống gậy đi băng qua làng
[795]
chừ em xiêm áo xênh xang
chừ em váy ngắn qua đàng gió bay
chừ em gan ruột phơi bày
thơ ta son phấn nồng cay chảy ròng
[796]
khung trời đâu suất mênh mông
trang thơ khai bút dòng dòng hoa giăng
phấn bay - nhụy vỡ - hương tràn
yêu người hé cửa thiên đàng lén trông
[797]
bọt bèo nở rộ hoa không
thấy trong khoảnh khắc mênh mông đất trời
trang thơ niêm luật rối bời
huyễn mê (chợt nói chợt cười) phù ba
[798]
tiễn nhau mắt lệ ướt nhòa
rừng gần nhòe nét - núi xa nhạt màu
đường đi thăm thẳm ngàn dâu
lối về hun hút mưa ngâu cuối trời
[799]
chân sương dũa - tay gió nhồi
em qua để lại dấu môi hẹn người
ta về lạc động son tươi
mưa rươi cuối ngõ - hoa cười đầu thôn
[800]
má xanh lén trổ sắc hồng
tình lãng đãng rụng - nghĩa bồng bềnh rơi
trong mơ ta thấy em cười
đôi môi chín mọng - nửa đời héo chua