VÕ THANH VĂN



Kinh Vô Thường
Cát Bụi IV (901-1000)


[901]
rừng tâm khắc dấu bướm vờn
bao mùa hoang phế bên cồn sóng xô
trùng trùng mây nổi nhấp nhô
bèo trôi về nẻo hư vô cuối trời
 
[902]
hỏi rằng từ đâu lại chơi
thưa rằng từ động hoa rơi trở về
hỏi sao râu tóc lê thê
thưa vì sương khói dã dề đường tim

[903]
biết đâu rụng cải rơi kim
biết đâu điểu đạo bóng chim tít mù
biết đâu dáng hạc thiên thu
biết đâu nắng xế vãng du trời thầm

 [904]
ta về tịch cốc tiên am
bên em tịnh khẩu - bên nàng tịnh ngôn
bên đồi tịch mặc tiên ông
rủ ta xuống núi cởi truồng tắm trăng

[905]
sách xưa bướm phượng đầy trang
thơ dòng hoa rụng - mực hàng lá rơi
bướm ong về lượn nửa vời
tình mài miệt đợi một đời kiên trinh

[906]
hàng hàng hồng lạp lung linh
khấu đầu em nguyện xin tình bền lâu
 cho em ấm cuộc tình đầu
sính nghi đủ lễ - cau trầu đủ mâm

[907]
lạc nhau ngậm ngải tìm trầm
nhớ nhau chờ độ trăng rằm nhắn nhau
nghê thường một thoáng mày chau
còn thương - còn nhớ - còn đau - còn hoài
 
[908]
bước chân xế rụng non đoài
nghe hơi gió lộng tưởng tà áo quen
chiều qua câu cá đầm sen
thấy chân bèo động ngỡ rằng ai trêu
 
[909]
đèn khuya - bấc lụn - tim xiêu
càng khơi càng lụn - càng khêu càng tàn
ngọn khuya heo hắt lửa vàng
lầu im sương phủ - gác hàn sao băng

[910]
đợi nhau lặn mấy mùa trăng
chờ nhau ngóng mỏi mây giăng mép trời
tìm nhau hoa bướm tả tơi
thôi em đừng trách thói đời thương tang

[911]
trong quên có nắng hanh vàng
có tháp chuông cổ - có hàng liễu xanh
giờ kinh hơi thở mong manh
trên cao cung thánh lung linh nến hồng

[912]
có ai giặt lụa bên cồn
vẳng nghe (sóng nước oan hồn) gió đưa
bến nầy rớt kiếm năm xưa
bây giờ trăng lạnh chờ khuya rụng vàng
 
[913]
sương thu trăng chuyển mơ màng
tháp chuông ngái ngủ bên hàng dừa cao
sóng tùng thức tỉnh lao xao
lầu không bóng đổ bên rào tường vôi

[914]
ta trăng ngái ngủ bên đồi
em đèn khuê phụ bồi hồi chép thơ
trăng khuya thương nhớ dật dờ
đèn chao lệ đẫm - sách mờ khóe sâu
 
[915]
mắt người mộng dõi phương ngâu
lệ người giọt thẫm nhuốm màu tang thương
lời trăng ý gió chán chường
một hơi sầu thoảng - trăm đường tơ nhung

[916]
người si như bướm hạnh phùng
ta ngây dáng cội lão tùng chơ vơ
ngâm dần từng đoạn phúc thơ
ngỡ trời rớt hột trên tờ phấn tiên

[917]
nửa đêm hé cửa buồng riêng
chờ trăng về hỏi nỗi niềm mù khơi
thư tình ai xé tả tơi
mấy hòm kinh cũ rã rời bìa da

[918]
thôi em âu thế cũng là
bèo gần thổn thức - nước xa rộn ràng
ba chìm - bảy nổi - dở dang
bão lên sóng dậy lỡ làng trầu cau 
 
[919]
đêm nghe mưa rớt giọt sầu
trên thềm đá lạnh bể dâu thành ngoài
ta nằm đợi nắng hồng mai
vẽ từng giọt rụng thở dài trong em
 
[920]
ngủ mê - nói mớ - lèm nhèm
gọi người tiền kiếp về tèm lem say
mù đêm mơ thấy trắng ngày
nguyên ngày mê thấy đặc dày đêm sâu
 
[921]
đầy trời mây úa lụa nhàu
chờ người bên suối nhiệm mầu hóa thân
một vùng lóng lánh châu trân
từ nguyên thủy chảy dòng ngân trở mình

[922]
thơ trường đình - phú đoản đình
cạn bao rượu đắng hương tình nồng men
thảng hoặc nhớ - thảng hoặc quên
cơ hồ hoa trắng đồi tiên úa mầm
 
[923]
sóng cồn (bão cuộn) từ tâm
cánh chim tuổi dại bay tầm cội nguyên
bay qua mấy cõi muộn phiền
kinh qua (mấy chặng truân chuyên) lưới tình

[924]
tụng bát nhã - niệm tâm kinh
lệnh truyền tâm ấn thình lình nửa đêm
ta tiểu ngộ - em môi mềm
từ trong kinh điển rơi tèm lem thơ
 
[925]
hư vô rỗng lặng đôi bờ
bước gieo - ảo vọng mịt mờ - chân như
phòng riêng ai đọc phúc thư
tiếng ngân vọng thấu tâm từ khởi nguyên

[926]
cầu lam nhận ngọc khuê huyền
trao tay từ độ tóc triền miên bay
thôi em tình có chút nầy
mai sau - hương lửa sum vầy - cố quên
 
[927]
mây đồi xuống - gió khe lên
nhạn về từ ải lênh đênh trời mù
người về từ cõi thâm u
ta về từ trũng ngục tù đọa thân

[928]
dòng sông tình sử truyền thần
chảy qua mấy chặng phù trầm uyên nhiên
ta giờ dỗ giấc đông miên
mé đời em có còn kiên gan chờ

[929]
người buồn ngồi hát vu vơ
ru con lệ nhỏ trên tờ kinh lam
trăm năm lệ kết ưu đàm
nghìn năm trổ một đôi lần hoa duyên

[930]
cạn đêm chưa hết nỗi niềm
trăng lên sau bãi nằm thiêm thiếp chờ
thành xa trống giục vu vơ
dập dồn vó ngựa rắc tờ hịch đêm

[931]
tình say ngọn bút lã mềm
người say hoa lá ngỡ thèm ái ân
hoa say ong bướm tần ngần
bướm say (hoa chợt bần thần) ong say

[932]
mặc lan dạn bướm gió lay
mộ bia chưa ráo lệ vay má hồng
hoa tàn gắng gượng đôi bông
xuân tàn - còn đợi còn trông - bướm về
 
[933]
đồi sương hoa lạc thê thê
mời em nhập động trăng thề tròn gương
nghìn năm vẫn chuyện thế thường
phong trần kiếm bạt - tình trường rượu cay

[934]
bàng hoàng như núi gặp mây
như mưa vướng cánh lan gầy trăng nghiêng
như cơn ngái ngủ trường miên
như em toan tính chuyện huyền cơ xưa
 
[935]
phố đêm rộn tiếng hài khua
trăm con hẻm nhỏ dậy đua đòi tình
vẳng nghe xênh phách rập rình
nguyên tiêu trăng rụng hoa đình hậu cung

[936]
lạnh hong tiền kiếp vô cùng
bên kia bích ngạn muôn trùng dáng nghiêng
thở ra lạnh khói ưu phiền
hít vào tê cóng nỗi niềm đọt xanh

[937]
con chim lạc cội xa cành
ta xa nhau quá - cũng đành xa thôi
mai ngày bèo giạt mây trôi
sương tan đầu núi - tuyết phơi đỉnh thần
 
[938]
tiếng chuông huyền sử trầm ngân
trong hồn cát bụi ái ân si dày
lời kinh tịch mặc cuối ngày
tình phơi sương nắng ngời bay lệ tràn

[939]
quê hương xa tít dặm ngàn
mơ màng như có - bàng hoàng dường không
dáng em thoáng hiện trong hồn
nửa thoi thóp ngực - nửa cồn cào da

[940]
nhụy rơi - phấn rụng - hương sa
nét khuyên băng tụ - trang ngà tuyết giăng
vút trong tâm tưởng chuyển hằng
bóng người đầu ngõ - hoa đèn cuối thôn

[941]
dòng sông ngái ngủ trong hồn
nửa khe - nửa rạch - nửa cồn - nửa rêu
nửa trưa - nửa xế - nửa chiều
nửa khuya - nửa sáng - nửa phiêu - nửa bồng

[942]
dòng sông tắm nắng tồng ngồng
nửa kín - nửa hở - nửa hồng - nửa xanh
nửa phơi lồ lộ căn lành
nửa e ấp giấu chút manh mối trần

[943]
tiền khê thương nhớ bần thần
nửa che - nửa khép - nửa gần - nửa xa
trở mình đôi lúc chua ngoa
trở tình bất chợt lượt là trôi xuôi
 
[944]
yêu người tự thuở nằm nôi
mẹ ru (lời mật dẻo môi) ngọt đường
tiếng ru trầm ấm một phương
còn vương nguồn cội - còn hương xuân thì

[945]
qua rừng nhìn đám rau vi
giấc đêm mộng thấy bá di thúc tề
một bầy hạc trắng thê thê
khuất sau đỉnh núi sương về lạnh căm

[946]
trong mê ta thấy lão đam
chân trần từ hướng núi nam về làng
ra đi lão cỡi trâu vàng
nửa say - nửa tỉnh - nửa màng - nửa mơ

[947]
núi nhìn qua mấy cành trơ
vãn thu (nhạt nét tiêu sơ) trăng về
lập đông mây tụ mê mê
phố phồn mị mị - sơn khê buồn buồn

[948]
khúc sông tình sử trôi suông
rót bao nhiêu nước vào truông thác đời
mực càng đổ - tình càng vơi
dòng sông càng chảy càng bời bời chia
 
[949]
thuyền bến nầy - nhớ bến kia
cánh bèo sóng dập chưa chia đôi lòng
thủy chung trôi mãi một dòng
một dòng tình sử nước ròng thiết tha

[950]
thỉnh người về núi xem hoa
bên triền đá dựng mây qua ngập trời
sương mù - gió ướp - lạnh rơi
lá bay rợp đất bên đời dật cư
 
[951]
lắc lay tàu chuối hiên thu
mời mưa về rót lời ru viễn hoài
gió đưa cành khế mái ngoài
em gom thư cũ lệ dày từng trang

[952]
hỏi rằng từ đâu ghé sang
thưa rằng từ ải nhạn quan sương đầy
hỏi rằng sao chọn chốn nầy
thưa rằng hái thuốc quên ngày quên năm

[953]
hỏi rằng từ đâu ghé thăm
thưa rằng đi ngắm trăng rằm suối tiên
hỏi rằng sao mộng triền miên
thưa rằng chỉ có trăng nguyên tiêu tròn

[954]
ta về đục đá khai sơn
bắt mây qua suối sương vờn thác treo
cây xanh mấy rặng xanh đèo
xanh hài trĩu mộng chân bèo thẫm xanh

[955]
người say mắt nhoáng sâm banh
má gò đóng cổng - môi vành khép khung
vai nghiêng gió dậy trùng trùng
lâng lâng ngực loạn - phừng phừng tóc điên

[956]
tóc từng sợi lạnh nỗi riêng
lạnh từ gốc lõi ưu phiền xót xa
bâng quơ từng phiếm băng ngà
sầu tê rớt giọt thi ca trắng ngần
 
[957]
cầu cơ tiên giáng dạy rằng
uẩn tình ngày ấy còn dằng dặc theo
mảnh trăng thề tỏ ghềnh neo
rợn nghe thoảng tiếng vàng gieo ngọc chìm

[958]
nụ cười thưở ấy thiên kim
kể từ hoa vữa trăng chìm cuối thu
tìm đâu bóng hạc sa mù
biết đâu - bèo ếm mây trù - dập trôi

[959]
tay em diệu phẩm đất trời
chân em ngón trổ đủ mười đóa sen
môi em ngọt mật nồng men
tóc em gió lộng mấy phen bão ngầm

[960]
khắc tên nhau đáy thạch tâm
chút lòng cổ lụy đăm đăm trời mù
trên đầu ngọn bút thâm u
nở bao nhiêu nụ phù hư dâng đời
 
[961]
kinh qua dâu bể mọc mời
ta về núi đợi lưng trời hoa say
sông còn xanh - mây vẫn bay
lòng riêng sỏi vụn trổ bày từ tâm

[962]
em ru ta tiếng dương cầm
ta ru em với lỗi lầm chưa tha
đành quên cự bí tịch tà
đành quên kinh sử trên tòa lầu không

[963]
ma về nức nở bên sông
cô hồn các đảng gào mong đợi rằm
ta chờ trăng rụng băng căm
mời người uống cạn trăm năm tình trường
 
[964]
từ trên cung thánh giáo đường
giọng em úng thủy từng chương tín điều
hôm nay thánh lễ đại triều
phúc âm diễn đoạn tình yêu nhiệm mầu

[965]
cuối thời mạt pháp tìm nhau
chung trì giới hạnh - riêng đau nỗi đời
người qua lối ấy mọc mời
ta qua lối ấy khất lời ăn năn

[966]
ta say pháp dược tiên dâng
em trao pháp nhũ mấy tầng băng tiêu
mai về ngõ vắng tịch liêu
trăm năm còn nhớ chuông chiều khai kinh

[967]
con ong trăn trối chuyện tình
nửa mơ - nửa mộng - nửa linh - nửa kỳ
nửa tham - nửa hận - nửa si
nửa trăng - nửa gió - nửa nghi - nửa ngờ

[968]
đưa em xuống bến đợi đò
đò ngang không đáy khôn dò nông sơ
qua sông người hát vu vơ
bên kia phù ảnh là bờ chân thân

[969]
bóng ai khuất nẻo mây tần
dáng xưa bèo giạt mấy lần hợp tan
bụi giăng bao chặng đò ngang
đợi chờ trọn kiếp võ vàng tóc mai

[970]
thỉnh em mở cổng phật đài
đưa ta vào lạy dưới ngai tượng vàng
ngả về bước lộng thênh thang
lối đi bụi cát lỡ làng mây bay
 
[971]
tờ hoa em đọc giữa ngày
chao nghiêng từng cánh hạc gầy uyên bay
xa nhau níu mấy tầm tay
phút nầy hờ hững - mai này chiêm bao
 
[972]
một đời cát bụi lao đao
dấu chân (lãng đãng sầu chao) thác ghềnh
mấy trang tình sử buồn tênh
bao đêm phố chợ rập rềnh đón đưa

[973]
người từ bích ngạn tình xưa
rây son - rắc phấn - giăng mưa - ếm bùa
đêm ba mươi đếm sao thưa
gió trăng chăm chút cho vừa tình xuân
 
[974]
bụi kề cát cận bâng khuâng
đêm say dậy ngắm thượng tuần trăng non
cát nào vương vãi lối son
bụi nào trôi nổi trăng mòn ngóng tin
 
[975]
hóa duyên - đúc tượng - chép kinh
thu hồn - bắt vía - ngôn sinh - ngoa từ
tay em huyền thuật pháp sư
trừ tà - đốt mộng - yểm thư - trấn tuồng

[976]
bụi về bẻ đốt trầu lương
cát mê thuốc lú dỗi hờn bùa hoang
xót ai duyên phận bẽ bàng
thương em tình mãi ngỡ ngàng dài lâu

[977]
 thương ai nắng giãi mưa dầu
xót em (đò vắng sông sâu) một mình
cát trời về cõi u minh
tình em mây khói bóng hình tàn phai

[978]
người về (cõi phật) phương tây
ta còn say chốn đọa dày trầm luân
đốt thơ - cất rượu - uống tràn
rượu dư pha sữa mời nàng rửa chân
 
[979]
kể từ treo ấn phong vàng
ra đi giữa độ quan san nhuốm màu
(nếu vì nhau - xin đợi nhau)
mùa hoàng cúc nở xuân sau trùng phùng

[980]
triền non phơi cội lão tùng
nắng nung - mưa gội - sương chùng - mây giăng
trải bao nhiêu thuở tròn trăng
chứng nhân (hưng phế thương tang) tình đời

[981]
đoạn trường thuở ấy phân đôi
cuộc tình thuở ấy lòng phôi pha sờn
trăm năm bướm lượn ngợp hồn
một con ong lạc giữa cồn bơ vơ
 
[982]
rồi ta còn có bao giờ
khơi lư trầm cũ - đọc tờ thư xưa
trăm năm - một kiếp - căn thừa
nghìn năm ướp lạnh phèn chua phận người

[983]
gần nhau không hạp tuổi trời
xa nhau cát bụi rã rời tim gan
từ ngày tình trả hồng hoang
ta về dựng lại thảo am bên đồi
 
[984]
ôi em phú bẫm tuyệt vời
cành hoa (cảm lảm mân côi) ngát nồng
tình thơm sương quyện huân công
khói đinh hương tỏa nực nồng nhân gian

[985]
mắt tình say túy tửu lan
môi nồng lửa lựu quế đan tinh ròng
má ươm cánh mỏng quỳnh khương
ngón dài thần thoại nhũ tương ướp đời

[986]
có ai rao bán tiếng cười
nghìn vàng đổi lấy môi tươi tình nồng
có ai xé lụa đêm đông
tiếng ngân đập sợi bên dòng trữ la
 
[987]
thỉnh người trở gót hài hoa
lên ngôi động chủ khói xoay điện hồng
niệm thần chú - rung chuông đồng
bình minh bùa phép - hoàng hôn thư phù

[988]
sao rơi đồi phượng doanh hư
thuở người hồi mã ban sư về triều
hoang vu trăng đổ xiêu xiêu
bóng ai hạc lẻ mây chiều quẩn quanh

[989]
bên đồi lá úa cỏ tranh
quạt mồ chưa ráo chợt xanh khóe buồn
con chim vẫn hát trong hồn
chưa khô mắt lệ - vội nôn nả tình

[990]
đầu hôm trăng lặn thình lình
cánh dơi nghe động giật mình bay xa
tình đời trở mặt điêu ngoa
sững sờ - mộng tưởng - đèn lòa - kinh rơi
 
[991]
người tu tịch diệt nửa đời
gặp em má phấn buông lời ngả nghiêng
hoa vô ưu nở rừng thiền
ta về đốt nhánh trầm thiêng đợi người

[992]
sương chùng - núi thấp - sao rơi
thấy người huyễn hoặc nói cười huyễn không
thấy em rực rỡ đạo phong
chọn làm bạn pháp mai mong truyền thừa
 
[993]
hạt bụi nầy lẳng lơ xưa
chút duyên phấn thải hương thừa dạn quen
cát lăng loàn - bụi thất thân
giang hồ ngái ngủ - hồng trần thụy du

[994]
chong đèn thảo vội chúc thư
chia đôi trái táo ngọt bùi lạc viên
giã từ bão tố oan khiên
am trăng lụt gió - lư thiền ủng sương

[995]
con sông tình sử thay nguồn
chảy qua kinh khuyết mấy tường thành mây
giang đầu cổ tích buồn ngây
biết đâu phúc họa mà thay đổi dòng

[996]
đêm tươm đắng rụng trong hồn
môi trào đẫm mật cho phồn hoa bay
nghiệt oan càng uống càng say
táo thơm càng ngọt càng ray rức lòng

[997]
rưng rưng lệ ố khăn hồng
hây hây hợp cẩn chén nồng vu quy
ngẩn ngơ giây phút phân kỳ
rút trâm vạch vội biệt thi gởi người

[998]
bóng em lạc nhạn trầm ngư
chân vương cõi mộng chần chừ trối trăn
mắt khơi lối dị sao hằn
vai che khói thẫm - tóc giăng mây mờ

[999]
hốt nhiên ngộ lúc không giờ
đêm truyền tâm ấn ta ngờ nghệch say
trong cơn mộng mị gió xoay
dường như phướn động hoa lay dã dề

[1000]
võng đời treo giữa hôn mê
ru đi hoang dã - ru về hoang sơ
ý đưa - tình hững - tứ hờ
ru người đến tận cõi bờ uông man
 
 
phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN

  Trở lại chuyên mục của : Võ Thạnh Văn