NAM KHA

Lạnh Đông
Trùm kín tấm chăn trốn gió đông
Không sao quên nỗi nhớ trong lòng
Khi nàng chao gót lê bờ cát
Lúc mắt dim hồn gửi bến sông
Hò hẹn vầng trăng rơi suối ngọt
Ve vờn ngọn cỏ thấm men nồng
Tiểu thư thầm thỉ tình sương khói
Rót dịu dàng lời mật tuyệt không…
namkha