NHƯ THU
 
 
 MẶC AI...
(Tặng Kha huynh)


Người đã thôi sờn những vết bon
Mặc ai cười cợt hướng đâu mòn
Gửi vần thơ phú gìn sông núi
Dệt áng mây rồng nhủ cháu con
Giong ruổi đường xa tròn nghĩa thắm
Ngóng chờ bạn hữu vẹn lòng son 
Dọc ngang bốn biển vui huynh đệ
Chẳng nịnh bên ngoài bởi lớp sơn!
                                 
  Trở lại chuyên mục của : Như Thu