BÙI THANH XUÂN

 
CƠM MẸ NẤU
 
Chắc là không ngon rồi, bởi vì có còn nhớ chi hương vị những bữa cơm ngày thơ ấu mẹ nấu cho ăn. Bởi vì có còn nhớ chi những ngày khốn khổ ngấu nghiến cơm độn khoai với thức ăn là dưa môn, vài con cá bằng đầu đũa. Hoặc sang trọng hơn với món thức ăn nào đó có chút hương vị dầu mỡ.
Vậy mà hết chén này đến chén khác.
 
Tuổi thơ đi qua nửa thế kỉ, những ngày đi học, nô đùa lại chạy về quanh quẩn bên chân mẹ, nhăn nhó, thúc giục bữa ăn, chẳng cần biết mẹ nấu ngon dỡ, chẳng cần biết những giọt mồ hôi của mẹ rơi trên bếp than hồng.
 
Đến khi đầu đã bạc lại thèm một bữa ăn cơm mẹ nấu, cái thèm mãi mãi không bao giờ có được nữa.
Mẹ vẫn còn đó, ngồi đó hằng ngày trong bốn bức tường có khi vắng lặng đến ghê người, có khi chẳng muốn phải ăn nhưng cũng có khi cồn cào đói, đợi con đặt chén cơm lên bàn.
 
Bốn mươi lăm năm, không ăn bữa cơm nào mẹ nấu.
 
Trưa nào đó, lâu rồi, ở lại với mẹ, cà mèn cơm vợ mới mang lên. Vợ nấu thì lúc nào cũng ngon, mùi thức ăn quyến rũ hai mẹ con. Mẹ mày mò tìm cái chén, mày mò tìm cà mèn, kéo lại gần rồi lại mày mò bới cơm ra chén. "Con ăn đi"
 
Hai mẹ con, người ngồi trên ghế, người chồm hổm nền nhà. Hai mẹ con, hai cái đầu bạc, hai suy nghĩ có thể giống nhau trong lúc ấy. Nghĩ về bữa cơm mẹ nấu thời xa lắc.
Bưng chén cơm mẹ vừa đưa, thấy hạnh phúc tuổi thơ tràn ngập căn phòng nhỏ.
 
Nhớ chi lạ bếp củi tro, ống thổi lửa và những bữa cơm chiều mẹ nấu.
 
Bây giờ thì tôi hiểu vì sao hai đứa con mình luôn thích những bữa ăn do mẹ nấu và vợ tôi thì lúc nào cũng lăn tăn trong bếp
 
Cơm mẹ nấu ngon thật lắm sao?
 
BTX

  Trở lại chuyên mục của : Bùi Thanh Xuân