BÙI THANH XUÂN


Nắng Lập Đông

 Không có cái se lạnh đầu mùa, nắng vàng rực rỡ trải dài dọc bờ sông. Mùa đông kì lạ. Hoa lau nở phất phơ trong gió, óng ánh. Chắc sẽ không có cơn bão nào đến cuối năm. Hoa lau báo hiệu những ngày yên bình
 Ngày nắng đông diệu kì mọi thứ như dừng lại, quên đi nhiều thứ. Quên chuyện bạo lực, áp bức và chuyện khủng bố ở Paris. Quên đi lịch sử bốn ngàn năm văn hiến. Vứt qua bên chuyện người ta dùng đại bác bắn vào quá khứ. Quên đi cơm áo gạo tiền. Mặc kệ đám người yêu nước bằng cái mỏ vịt. Quên những hình ảnh bà cụ già oằn lưng dưới gánh hàng rong chợ chiều. Quên những mái tóc trẻ thơ cháy vàng khét mùi đất. Mặc kệ những cô gái bán hương vật vờ bên hè đường, lo sợ chuyện quịt tiền. Quên luôn tiếng o oe của đứa cháu nội khát sữa. Vứt bỏ hết để đón sự ấm áp cuối cùng của năm
 Xuống phố, lang thang trên những con đường cũ, đi dưới những hàng cây mới, thả bước chậm rãi trên vỉa hè lát gạch lại nhớ những viên đá cũ
Giữa văn minh đô thị bỗng dịu dàng đám cỏ lau ít ỏi còn sót lại, chợt suy tư về những tên gọi, những địa danh đã và đang mất dần
 Này là cầu Vồng, Đò Xu, bến Trẹm, ngã ba Cai Lang. Này là chùa bà Quãng, xi nê Chợ Cồn, Kim Châu, Li Do, Này là cống Mê Linh, ngã tư Quân đoàn, chùa Tứ Bang, đại lộ ruồi..
Đứng bên sông lại thèm một giòng nước chảy, lửng lờ màu tím lục bình
 Bước trên vỉa hè lát gạch bóng loáng lại nhớ đôi tình nhân nhặt lá trên vệ cỏ ven đường
  Trở lại chuyên mục của : Bùi Thanh Xuân