Xướng:
NIỆM CHIỀU
(Lộc lư ngũ bộ)
1.
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Nghe hồn quạnh quẽ nắng chiều đan
Đường xa lữ thứ mờ tin nhạn
Nẻo vắng hoàng hôn thẫm dặm ngàn
Nghĩ đến kim bằng hoa mộng lảng
Trông về viễn xứ lệ sầu chan
Ngoài khơi vạn lý màu trăng vỡ
Chạnh ngóng vì chim mãi lẻ đàn.
2.
Ta ngồi rót những giọt buồn tan
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Giữa lối bơ phờ phên cỏ dại
Trên dòng lạc lõng mảnh thuyền nan
Tràn cơn sóng rạc ngùi hương cũ
Bủa nỗi lòng đau lạnh gió hàn
Mặc nẻo phong trần giăng bĩ thái
Nên đành phải gượng tiếng cười khan.
3.
Ruổi quãng trời sương trắng một màn
Bên đồng não ruột cuốc hòa ran
Tìm men ảo giác còn toan bỡn
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Những trận chen đường thêm mỏi gối
Bao mùa lỡ cuộc luống mềm gan
Đà muôn lá rụng cùng hoa đổ
Lại phải oằn lưng giữ lấy giàn.
4.
Quê nghèo những buổi khói chiều lan
Chợt tủi lòng ta nỗi nhớ tràn
Bữa đói cha cày bao khổ lụy
Vai gầy mẹ cõng bấy lầm than
Tìm hương huyễn cảnh vừa mau úa
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Trải gót tang bồng thêm rệu rã
Đâu là phiến mộng giữa trần gian ?
5.
Hẹn buổi về trong cõi Niết Bàn
Ta cùng ủ trọn giấc bình an
Đà thôi khát vọng vài mơ ảo
Cũng chẳng cuồng si chút mộng gàn
Để nỗi vô thường lai láng rụng
Cho mùa hữu ái ngọt ngào ban
Lòng thanh thản ngắm đời hư huyễn
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN !
Nguyễn Gia Khanh
BÀI HOẠ:
MỘNG CHIỀU
(Lộc lư ngũ bộ)
1.
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Buông chiều xám đổ mộng sầu đan
Vần thơ ảo não ngùi năm tháng
Bản nhạc đìu hiu dỗi suối ngàn
Mãi thắm sân trường ve phượng khởi
Đâu mờ bụi phấn nghĩa tình chan
Mình ai lẻ bóng đồi hoang đợi
Lặng lẽ nhìn chim tản xé đàn
2.
Thương hồi trống điểm chạnh trường tan
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Mủi bạn cây bàng đau mấy nỗi
Xa thầy vạt nắng ẩm từng nan
Đầu khuya ngõ lạnh tràn thanh vắng
Giữa hạ đời côi tưởng cóng hàn
Biệt giã hôm nào nay thấu đủ
Ơi tình nghĩa nặng bởi lòng khan
3.
Lặng nuối ngày nao bởi giỡn màn
Dai đùa chí thoả mãi cười ran
Buồn hôm tiễn bạn nào vơi tủi
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Giữa cảnh thu vầy sen úa nụ
Khơi nguồn trí hợp thuở bền gan
Dù leo khắp ngả ơi bầu bí
Phải nhớ thời son cũng một giàn.
4.
Dông đời bủa gió lẫn mù lan
Ngẫm cảnh thuyền khuya mạn nước tràn
Chạnh gã trên rừng đau chẳng hối
Thương người giữa phố khổ nào than
Tìm nhau lạc bước càng thêm mủi
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Ngoảnh lại soi mình qua tố bão
Đâu là chính trực giữa tà gian.
5.
Mải ngóng ngày vui đẫy chuyện bàn
Thăm Đền vãng biển ước cầu an
Hàn huyên mặc sức tình sao thỏa
Trợ giúp tùy tâm nghĩa chẳng gàn
Giữa cảnh yên bình ơn Thánh tặng
Bên bờ hạnh phúc cảm Trời ban
Hòa chung kỷ niệm thời xa vắng
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN.
Thái Chung
PHAI TÀN
(Lộc lư ngũ bộ)
1
THƯƠNG VẦNG TRĂNG CŨ VỘI PHAI TÀN
Nuối thuở xuân thì giấc mộng đan
Lặng lẽ canh trường soi biển thẳm
Âm thầm khắc quạnh gác non ngàn
Mở trang thư cũ lòng đau trỗi
Ngắm tấm hình xưa giọt lệ chan
Ly khách ngậm ngùi bên suối vắng
Dư âm se sắt vọng cung đàn
2
Tủi hận trong lòng vẫn chửa tan
THƯƠNG VẦNG TRĂNG CŨ VỘI PHAI TÀN
Hẹn hò thuở ấy làm ngây ngất
Tiến thoái bây giờ hóa lưỡng nan
Vẫn nhớ ngày nao bao thắm thiết
Sao quên cái buổi những cơ hàn
Một ngày trở lại dòng sông cũ
Bến vắng gọi người giọng muốn khan
3
Gánh tuồng đến lúc phải thay màn
Bầu Kép tranh hùng vẫn nổ ran
Xót ánh dương xưa vừa ló rạng
THƯƠNG VẦNG TRĂNG CŨ VỘI PHAI TÀN
Lợi danh đã khiến nhàu tâm khảm
Tiền bạc dễ làm nhói ruột gan
Hiềm tỵ sân si không thể hết
Xót xa bầu bí vốn chung giàn
4
Sao nỡ bẻ cành tội đóa lan
Dòng Tương bất giác lại tuôn tràn
Người đi suốt kiếp mang phiền muộn
Kẻ ở khi nào dám oán than
Xót cánh hoa xưa đà nhạt sắc
THƯƠNG VẦNG TRĂNG CŨ VỘI PHAI TÀN
Đã qua biết mấy cơn hưng phế
Thôi chấp làm gì chuyện thế gian
5
Bao điều thế sự mặc không bàn
Trút hết u sầu để dạ an
Đã biết khi già cần nhẫn nhục
Lạ chi lúc trẻ lắm ngông gàn
Xin Trời tĩnh lặng Trời rồi độ
Cầu Phật an bình Phật sẽ ban
Qui ẩn sao lòng còn khắc khoải
THƯƠNG VẦNG TRĂNG CŨ VỘI PHAI TÀN
Huy Vụ
01/06/2026
LỆCH CHIỀU
( Lộc Lư Ngũ Bộ)
1.
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Nghiêng chiều nắng rã chợt luồn đan
Nhìn sương lẫn khói trùm vô tận
Ruổi gió dồn mây vỗ bạt ngàn
Một quãng thâm sầu bên ấy đổ
Hai mầu tím đỏ mộng nào chan
Hoàng hôn ngã muộn vừa giăng kín
Bỗng phả hoà trong nhịp tiếng đàn.
2.
Ra trường buổi học cuối vừa tan
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Những bận đang tìm mua sách vở
Đôi mình vẫn đọc ở giường nan
Mà thương bạn cũ chung màu áo
Chẳng ngại đường xa nhiễm tiết hàn
Phượng đỏ tô nền hay nét chữ
Ve sầu rả rích giọng gào khan
3.
Cũng đợi chờ xem đủ kép màn
Phương tuồng ngả mũ giọng ròn ran
Nhờ ơn diễm phúc còn dư đọng
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Cảnh diễn đau lòng thương hại số
Ân vờ dối lửa hận bầm gan
Hề luôn giấu mặt người đâu cảm
Thiện Mỹ thường khi kéo đổ giàn .
4.
Manh đời gió bụi quẩn tràn lan
Ngẫm lúc nghèo xơ mủi ngập tràn
Mộng đỡ tâm rầu khơi ý tưởng
Canh đày lệ rớt tủi lời than
Nhờ con sóng cả còn êm vỗ
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN
Mạnh mẽ lên nào ta đủ sức
Thăng trầm tự vấn nửa nào gian .
5.
Hãy xét bài thơ để luận bàn
Tâm đồng ý hợp cảnh hoài an
Đều mang ngữ ghép từng câu gạn
Thoả nối niềm vui những vận gàn
Vịnh phú ngôn từ vươn cõi tỏa
Thi đường mực bút thảo tình ban
Vần trong nghĩa rộng hình như muốn
NÍU MẢNH TÀ DƯƠNG ĐÃ VỘI TÀN.
- Nguyễn Tiến